Lát sau Thâm Uyên Ác Ma như chó chết nằm sấp dưới đất, người ướt mồ hôi lạnh. Khoảnh khắc vừa rồi Thâm Uyên Ác Ma cảm giác huyết mạch toàn thân gần như bị Lâm Minh rút sạch.
Nhưng Thâm Uyên Ác Ma không chết, dường như Lâm Minh không hứng thú giết.
Lâm Minh phất tay:
- Ngươi cút được rồi!
Thâm Uyên Ác Ma nghe Lâm Minh nói thì sửng sốt, không ngờ mình có thể sống tiếp, cảm giác rất khó tin.
Lâm Minh mắt lóe tia sáng lạnh:
Lâm Minh chợt mở to mắt, chậm rãi xoay người nhì một chỗ trong hư không, lạnh nhạt nói:
- Đã đến rồi thì ra đi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


