Lâm Minh uống xong Long Cốt Thang, liếm liếm môi, nói:
- Đây là nội tình đại tông môn, mấy thứ này, bình thường võ giả đừng nói ăn, ngay cả nghĩ cũng đừng nghĩ tới. Ta lần này ra ngoài lịch lãm, gặp một tiền bối, mỗi ngày nàng đều ăn quỳnh hoa linh quả, uống chính là suối mát thần lộ, không ăn cơm người nấu, không nhiễm trọc khí Hậu Thiên.
Tần Hạnh Hiên lại múc cho Lâm Minh một chén, nói:
- Mấy thứ này nếu như ăn thường xuyên, chẳng phải một ngày ăn mất mấy chục viên Chân Nguyên thạch sao?
Lâm Minh nói:
- Đúng vậy, ngươi có biết hàng năm khoáng mạch Chân Nguyên thạch Thiên Vận quốc chúng ta sản xuất được bao nhiêu Chân Nguyên thạch không? Chín mươi chín phần trăm đều chuyển tới Thất Huyền cốc, trừ chúng ta ra, còn có ba mươi lăm quốc gia khác, các loại tài nguyên, bao gồm dược thảo, tài liệu quý báu, khoáng thạch, đều không ngừng vận chuyển tới đây, những đệ tử thân truyền Thất Huyền cốc kia, chỉ sợ một tháng Chân Nguyên thạch được phân cũng hơn một ngàn, cho dù mỗi ngày ăn cơm như vậy, đối với bọn họ mà nói cũng căn bản không tính là gì. Có lẽ, bọn họ đã ăn ngán cái này.
Đây là chênh lệch, võ giả từ sau khi sinh ra đã có chênh lệch này.
Bao nhiêu võ giả Thiên Vận quốc vì tấn công Ngưng Mạch kỳ mà cố gắng cả đời cũng không có kết quả, nhưng những người Thất Huyền cốc tổng tông này, mỗi ngày ăn cơm ngủ cũng có thể đột phá Ngưng Mạch kỳ, chỉ cần tu luyện một chút là đạt tới Hậu Thiên đỉnh phong, nếu cha mẹ đều là trưởng lão trong cốc, được bồi dưỡng trọng điểm, lại được mấy viên Nhập Thiên đan, vậy chính là cao thủ Tiên Thiên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

