Cầm Tử Nha thấy một màn như vậy, sắc mặt khẽ biến:
- Sát Lục lĩnh vực của Lăng Sâm bị Lâm Minh phá được!
Trong ảo cảnh, thời gian trôi đi với tốc độ khác, vừa rồi, trong nháy mắt Lâm Minh tạm dừng, chỉ sợ đã giao thủ kịch liệt ở trong Sát Lục lĩnh vực của Lăng Sâm, mà kết quả rõ ràng, Lăng Sâm bị thua, Lâm Minh thắng.
- Vốn ta cũng nghĩ như vậy, Không Linh võ ý, ta chỉ coi nó là một loại thủ đoạn tu luyện, nếu nó cũng có thể dùng để công kích thì chỉ có thể nói, ngộ tính của Lâm Minh rất khủng bố.
Vận dụng võ ý như thế nào, phải do võ giả tự tìm hiểu, cũng chính là ngộ tính.
- Có lẽ không phải công kích, mà có thể ổn định thần hồn, cho nên mới có thể phá được võ ý ảo cảnh của Lăng Sâm, mặc kệ là tình huống nào thì Lâm Minh chính là một thiên tài.
Hai người võ phủ chủ xác định Lâm Minh ngộ tính kinh người, lĩnh ngộ ra cách dùng Không Linh võ ý, nhưng mà bọn họ có nằm mơ cũng không nghĩ tới, Lâm Minh lại lĩnh ngộ võ ý thứ hai.
Nếu không thì chỉ sợ bọn họ phải kinh sợ nói không lên lời, võ giả lĩnh ngộ hai loại võ ý chỉ tồn tại trong điển tịch. Đừng nói là Thiên Vận quốc, cho dù Thất Huyền cốc khắp ba mươi sáu nước, lịch sử ngàn năm ghi lại cũng không nghe nói có ai lĩnh ngộ võ ý thứ hai.
Tuy rằng Luân Hồi võ ý phá tan Sát Lục lĩnh vực của Lăng Sâm, nhưng mà Lâm Minh cũng không có chút cảm giác tự đắc, hắn có thể làm được điểm này, vẻn vẹn chỉ có một nguyên nhân. Đó chính là Luân Hồi võ ý của hắn so với Tu La võ ý của Lăng Sâm thì đẳng cấp cao hơn rất nhiều.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

