Mấy ngày nay Lâm Minh gặp nhiều sự kiện tương tự thế này. Thế giới Thâm Uyên Ác Ma vốn thích pháp tắc mạnh ăn thịt yếu, Lâm Minh ức chế tu vi, người mang huyết mạch Vương tộc rêu rao khắp nơi như con nít cầm dây chuyền vàng đi trên đường cái.
Lâm Minh đi tới, phong cảnh càng lúc càng hoang vắng, nhưng mấy Thâm Uyên Ác Ma không chút nghi ngờ, càng hưng phấn hơn. Lúc này Lâm Minh dừng bước, chậm rãi xoay người lại.
Mấy Thâm Uyên Ác Ma nhe răng cười, bọn họ cho rằng Lâm Minh đã là người chết.
Lâm Minh khẽ thở dài:
- Ngu thật, đường chết trước mắt vẫn còn cười. Chẳng lẽ các ngươi không nhận ra ta cố ý đưa các ngươi tới đây sao?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


