Lâm Minh đoán trước không sai. Theo Âu Dương Địch Hoa chết đi, Âu Dương Bác Duyên tới, Thiên Vận thành đã như trời sập. Nhưng mà mọi người đã theo bản năng cho là Âu Dương Địch Hoa chết trong tay cao thủ Tiên Thiên, hiềm nghi về Lâm Minh trực tiếp bị bài trừ.
Dù là Bích Lạc biết Lâm Minh và Âu Dương Địch Hoa từng có xung đột cũng không hoài nghi lên người Lâm Minh. Bích Lạc tự hỏi, dù là chính mình ra tay, các loại ảo thuật ra hết cũng không có khả năng im hơi lặng tiếng giết Âu Dương Địch Hoa dưới tình huống đó.
Vì thế, cái chết của Âu Dương Địch Hoa thành một vụ án mơ hồ, Âu Dương Bác Duyên bất kể điều tra như thế nào cũng không tra ra bất kỳ dấu vết để lại.
Thời gian cứ như vậy chuyển dời đến mười ngày sau, tổng tông khảo hạch của Thất Huyền võ phủ đã mở màn khai mạc...
Ở Thất Huyền võ phủ, chấp sự Tôn Lương ở chỗ đăng ký đang ôm một quyển truyện ký tiểu thuyết vùi đầu đọc hăng say. Tuy rằng bên ngoài trời giá đất đóng băng nhưng trong phòng lại đốt một chậu than củi, cửa cũng treo rèm vải bông, cửa sổ thì bịt giấy thật dày, cả gian phòng tràn đầy ấm áp.
Trong phòng ấm áp như xuân nhìn ra bên ngoài trời băng đất tuyết, có một phen cảm thụ khác loại. Loại không khí này thật là thích hợp đọc sách nhất.
Mà chính vào lúc này, cửa bị đẩy ra, một luồng gió lạnh thổi vào. Tôn Lượng rùng mình một cái, có chút khó chịu ngẩng đầu. Vừa nhìn, hắn lại ngây ngẩn cả người.
Người tới không ngờ là Lâm Minh!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

