Tống Nham vừa mới vào Tiên Thiên Kỳ, trong vũ trụ man hoang nguyên khí hỗn loạn này, tuy hắn khó có thể làm được tích cốc, nhưng mà hắn vẫn có thể một tháng ăn cực ít đồ ăn, chỉ dựa vào uống nước và hấp thu nguyên khí thiên địa bổ sung bản thân.
Nhưng mà con trai, con gái, thê tử lại không được.
Bọn họ cần ăn cơm.
Sau chiến loạn, rất nhiều bình dân không có chiến sĩ bảo hộ, không cách nào ra ngoài dã ngoại đối mặt hung thú, không thể đi vào nội thành, không thể khoai hoang ruộng hoang vu.
Mà tài nguyên lương thực còn sót lại nằm trong tay đám Thánh tộc thổ phỉ, năm mươi khối Tử Dương thạch mua không nổi một túi hạt kê, giá còn cao hơn ở Thần Vực gấp trăm vạn lần, cho nên ngươi muốn sống sót, chỉ có thể đi quặng mỏ đào quáng, mà dã ngoại hung thú tùy ý qua lại, đào quáng là đánh bạc sinh mạng, đào ba năm có thể sống là không có ai.
Bởi vì đói khát thời gian dài, con trai con gái hơi mập mạp của Tống Nham cũng gầy gò đi rất nhiều.
Thê tử Tống Nham lại cho con gái nhỏ uống sữa, nhưng mà nghe được tiếng khóc hài tử nỉ non thì tim như đao cắt.
Sữa của nàng sớm không còn, mút vào khô quắt, kỳ thật chỉ làm cho tiểu hài tử chút an ủi mà thôi.
Tống Nham khẽ cắn môi, móc khối đồ ăn đen sì nhét cho con mình.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

