Nghe Lâm Minh nói như vậy, nữ nhân áo đỏ chỉ đành nhận mệnh, nhắm hai mắt lại, tuy rằng vẻ mặt nàng vẫn như trước, nhưng trong mắt đẹp lại có chút run rẩy, cho thấy lúc này nàng rất khẩn trương.
Nhưng đợi hơn nửa ngày, loại cảm giác làm cho nàng khẩn trương sợ hãi vẫn không truyền đến, nữ nhân áo đỏ khó hiểu mở mắt ra, thấy Lâm Minh đang đỏ mặt nhìn ngực trái của mình, bàn tay ngừng giữa không trung, không duỗi ra, cũng không co lại.
Nữ nhân áo đỏ dở khóc dở cười:
- Ngươi đang làm gì vậy?
- Ta...
Lâm Minh không biết nói gì, nếu là Tần Hạnh Hiên, Uông Vũ Hàm, thậm chí là Bạch Tĩnh Vân ở trước mặt hắn, tuy rằng hắn sẽ ngượng ngùng, nhưng cũng không nhăn nhó như vậy, nhưng nữ nhân trước mặt này quá cường đại, giống như một tên ăn xin có cơ hội vuốt ve một nàng công chúa vậy, nói không khẩn trương là giả. Hơn nữa Lâm Minh sợ nhất là một khi nàng bị sờ soạng, sau này bị ám ảnh tâm lý, muốn giết người cho hả giận, vậy thì hắn sẽ chết oan a!
- Ta muốn nói rõ ràng trước... Lát nữa ta đặt tay lên, vạn nhất không có thể kéo Tử Giao Thần Lôi ra...
- Ngươi dài dòng lắm vậy, chẳng lẽ muốn ta thề với võ đạo chi tâm hay sao?
- Ách... Không cần.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
![Homestay Nhà Tôi Thông Cổ Đại [T33112]](/_next/image?url=https%3A%2F%2Fyymedia.codeprime.net%2Fmedia%2Fnovels%2F202205%2Fhomestay-nha-toi-thong-co-dai-ban-dich-a7ce42739f.png&w=256&q=75)

