Trong nháy mắt Tư Đồ Minh Nguyệt cảm giác tử vong chưa bao giờ gần như hiện tại.
Cảm giác tuyệt vọng, nàng cắn chặt răng, dùng hết khí lực toàn thân chém ra một kiếm, một kích này nàng căn bản không mang theo chút hy vọng nào, thậm chí còn không trông cậy lưu lại một chút dấu vết trên giáp xác con rết, chỉ là nàng không cam lòng, phản ứng bản năng khi tuyệt vọng và tức giận.
Nàng chẳng lẽ cứ chết ở chỗ này?
Bị chết không minh bạch, thậm chí là ai giết mình, vì mục đích gì giết mình cũng không rõ ràng?
Mẫu thân rất đau lòng đúng không?
Trong nháy mắt này, trong đầu Tư Đồ Minh Nguyệt hiện ra đủ loại ý niệm, nàng trơ mắt nhìn qua lưỡi hái tử thần tới gần, giống như trường thương đâm vào ngực của nàng, cũng cảm thấy một kiếm của nàng mềnh yếu vô lực tới mức đáng thương bổ vào trán Ly Hỏa Ngô Công.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

