Hắc long không nói lời nào, mãi cho tới khi tính mạng tinh hoa của nó hắc long không hấp thu được nữa thì nó mới dừng lại.
Sau một khắc hắc long bị hào quang màu đen bao phủ, chìm vào trong hư không, bắt đầu ngủ say.
Làm xong tất cả, hắc long càng già nua đi nhiều, ánh mắt của nó càng ảm đạm, nó nhìn qua Lâm Minh, khóe miệng hơi động đậy, làm ra biểu lộ cười khổ.
- Ta biết rõ ngươi đang suy nghĩ cái gì, ngươi đại khái hy vọng chờ khi ngươi có thể chống lại Thiên Tôn thì có thể mở khốn long tác ra, cứu ta ra ngoài.
- Dù sao cũng phải chết, ta không muốn chết mà không có chút ý nghĩa nào, Hỗn Nguyên muốn làm cái gì, lưu lại cái gì, ta cũng như thế, ta muốn nhìn thấy huyết nhục của mình có thể bảo tồn trên thế gian này...
Hắc Long nói tới đây, ánh mắt yêu thương nhìn vào tiểu hắc long đang chìm vào sâu trong hư không, mở miệng nói:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

