Lâm Minh rất ít khi nói lời châm chọc ác độc như vậy, hôm nay, thân thể và linh hồn hắn thật sự đều thống khổ đến cực hạn, bởi vì hắn biết rõ mình đã thua hết toàn bộ. Nói là không hận thì sao có thể được?
Hắn chẳng những hận sự bất lực của mình. Cũng hận Thánh Mỹ, hắn cũng không phải hận Thánh Mỹ hãm hại mình, mà là triệt để thất vọng về nàng...
Lời Lâm Minh nói phảng phất như một mũi nhọn, trực tiếp đâm vào trái tim Thánh Mỹ!
Thân thể mềm mại Thánh Mỹ run lên, biểu lộ trên mặt cứng lại, tựa hồ như chưa bao giờ bị người nhục mạ như thế cả, nàng hoàn toàn ngây ngẩn cả người.
Chợt, trong ánh mắt của nàng nhiều ra cảm tình cực kỳ phức tạp, đó là phẫn nộ cực độ, còn có... Ủy khuất!
Nàng khẽ cắn hàm răng, cơ hồ cắn đến chảy máu, ánh mắt nàng nhìn về phía Lâm Minh cũng trở nên lạnh lẽo hơn, bộ ngực sữa của nàng kịch liệt phập phồng, nhưng chợt, thần thái phức tạp trong mắt nàng triệt để ẩn nấp xuống, thanh âm cũng trở nên lạnh lùng
- Ta chủ tu sinh chi thiên, trên người hội tụ sinh khí, ta cho ngươi cũng tu sinh chi thiên mới có thể khiến khí tức của ngươi càng thêm phù hợp với ta.
- Ngươi, từ đầu đến cuối đều là con cờ của ta, cũng là ta một viên đá trải trên Vĩnh Sinh chi lộ của ta.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

