- Không nghĩ tới ta thế nhưng có thể thông qua trận pháp do Tu La Lộ chủ nhân bày ra, vượt qua thời gian trăm tỷ năm mà giao thủ với thiên tài Thượng cổ.
- Hơn nữa tu vi của đối thủ thế nhưng còn thấp hơn so với ta, là Thánh Chủ sơ kỳ.
Lâm Minh nhìn thanh niên cầm trọng kiếm trong Hàn Băng kính, trong lòng nổi lên một loại cảm giác cổ quái.
Hàn Băng kính, dựa theo tu vi của kẻ xông vào mà xác định ra tu vi của huyễn tượng.
Qua nhiều năm như vậy Lâm Minh mặc dù xuất thủ qua đối với người có cảnh giới thấp hơn mình, nhưng đều là miểu sát thành đống, chẳng khi nào giống như bây giờ, một cái đối thủ so với mình thấp hơn một cảnh giới, đơn độc làm địch thủ của mình, hơn nữa còn có thể kích khởi ra mấy phần hứng thú của hắn.
- Đây là thượng cổ thiên tài trăm tỷ năm trước, hơn nữa tu vi đều thấp hơn so với chúng ta, Hàn Băng kính này đều là xem thường chúng ta rồi...
Thác Bạt Khuê ôm cánh tay nơi ngực, nhìn đối thủ ở trong gương của mình, toàn thân khí tức cuồn cuộn, hắn đang tụ thế!
Mặc dù trên miệng nói đến hời hợt, nhưng trên thực tế, Thác Bạt Khuê không dám có chút khinh thường.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


