- Võ đạo giống như một đám lửa, người tập võ bị ngọn lửa cháy, trong đó đau khổ, nguy hiểm vô số kể, người không kiên trì sẽ hóa thành tro tàn, người có thể kiên trì thì dục hỏa trùng sinh, cho dù ta là con bướm nhỏ yếu, ta cũng sẽ không do dự nhảy vào trong biển lửa, đi tranh thủ một phần vạn cơ hội niết bàn trùng sinh...
Lâm Minh nói xong lời này, nhưng trong lòng không biết có tư vị gì.
Giọng của Thánh Mỹ đột nhiên bình tĩnh trở lại, nàng xoay người lại, trong ánh mắt khó giải quyết và thất vọng đã biến mất không còn, mà chuyển biến thành lạnh như băng cùng hờ hững.
Dường như những gì Lâm Minh vừa nhìn thấy, nghe thấy đều là ảo giác, dường như bộ dáng đáng yêu điềm đạm làm cho người ta không đành lòng cự tuyệt Thánh Mỹ, cho tới bây giờ chưa từng xuất hiện qua.
Nàng như cũ là nàng, Hồn Hậu Hồn Tộc ngày sau quát tháo thiên hạ, bễ nghễ thế gian!
- Lâm Minh, một con sâu nhỏ sinh hoạt trên cành khô úa tàn, vĩnh viễn sẽ không biết thế giới này to lớn và xinh đẹp ra sao, ngươi ràng buộc rất nhiều, võ đạo chi lộ là tranh mệnh với trời, mà leo võ đạo đỉnh phong phải giẫm thiên địa dưới chân, từ xưa đến nay, những người bỏ qua tất cả, bản thân có thiên tư tuyệt đỉnh nhưng vẫn thất bại, huống chi ngươi gánh vác vận mệnh chủng tộc, mang gông xiềng lên người, ngươi chẳng lẽ không biết Phong Thần Thiên Tôn ba mươi sáu ức năm trước sao? Hắn vốn là tuấn kiệt tuyệt thế, chân long thế gian, không biết làm sao hắn mang theo vận mệnh của Nhân tộc, cuối cùng hắn vì Nhân tộc mà chết trận, đáng tiếc, đáng tiếc!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


