Cho nên Lâm Minh dứt khoát buông tha cho đan dược có vẻ ổn thỏa hơn, mà lựa chọn viên thủy tinh đỏ này.
- Như ngươi mong muốn.
Thực sự quá độc rồi, nếu không thể thông qua tầng thứ bảy, thì không khác gì mất công vô ích!
Vốn hắn còn trông cậy vào lực lượng được thưởng tại tầng thứ sáu, cho dù không phải là gia tăng tu vi, cũng là các lực lượng theo hình thức khác, khi tới tầng thứ bảy thì sẽ càng nắm chắc hơn, nhưng hiện tại đã không có cơ hội này nữa.
Phải một hơi vọt tới tầng thứ bảy!
Nhãn Mô nói xong, lập tức biến mất, Lâm Minh không dám lãng phí thời gian, lấy ra một viên Chân Nguyên thạch, sau đó khoanh chân ngồi xuống, bắt đầu vận chuyển Hỗn Độn Chân Nguyên quyết.
Lần này, thời gian hắn khôi phục cực kỳ dài, hắn phải khôi phục thực lực tới mức đỉnh phong trước khi thông qua tầng thứ sáu, đồng thời điều chỉnh tâm tình đến trạng thái không minh, nghênh đón cửa thứ sáu của Vu Thần tháp mà sau một vạn chín ngàn năm vẫn chưa từng có người nào xông qua được này.
...
Ở bên ngoài Vu Thần tháp, Na Y đã đợi rất lâu, Na Thủy thì đã sớm mơ màng mà ngủ, nàng giống như một con mèo nhỏ, cuộn mình trong góc phòng. Trên người là chiếc áo khoác do Na Y cởi ra đắp lên.
Na Y đoán hiện tại ít nhất đã là canh năm rồi, trời đã tờ mờ sáng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

