Có phải trước khi mỗi người tiến vào bên trong tháp, đều nghe được bình định giống vậy hay không? Bọn họ có phù hợp với cái gọi là “yêu cầu truyền tống” này hay không?
“Nơi này là... Nội tháp của Vu Thần tháp sao?”. Lâm Minh xoa xoa đầu đau đớn, giương mắt nhìn lên, vừa trông thấy cảnh tượng hắn vô cùng kinh ngạc, đâu còn có Vu Thần tháp gì nữa, chung quanh rõ ràng là một mảng thế giới màu đỏ.
Mảng thế giới này mênh mông không bờ bến, toàn bộ là nham thạch màu đỏ, trên mặt đất không có một ngọn cỏ, cách đó không xa có mảng lớn mảng lớn hồ nước màu đỏ sậm, trong hồ nước sôi sục bọt khí cực lớn, một mùi máu tanh ập vào mặt.
Huyết trì?
Lâm Minh nuốt một ngụm nước miếng, nếu như thật sự, thì hồ này phải chứa bao nhiêu máu?
Thế giới trước mắt này rốt cuộc là ảo cảnh, hay là chân thật?
Lâm Minh nhớ lại cảm giác vặn vẹo khiến hắn cực độ khó chịu vừa rồi, hắn mơ hồ hiểu được, vừa rồi chính là mình thông qua một cái Truyền Tống trận cự ly xa.
Trước kia khi Lâm Minh thông qua Truyền Tống trận tới Dung Nham quật, cũng có cảm giác như vậy, chẳng qua là cự ly rất ngắn. Truyền Tống trận Dung Nham quật, chỉ truyền tống cự ly có vài trăm dặm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


