Thiên Minh Tử đã chết, Mộ Linh Nguyệt cũng không cần phải che giấu gương mặt của mình nữa, huống chi Lâm Minh còn là người được tỷ tỷ của nàng chọn, là người tín nhiệm tuyệt đối.
Tháo khăn che mặt xuống, Mộ Linh Nguyệt lúc này lộ ra dung nhan tuyệt thế.
Nhìn qua nàng chẳng khác gì nữ nhân mới hai mươi tuổi, trên người của nàng mặc hung y bó sát của Gia La Quốc, dùng ngôn ngữ của Gia Lan Quốc thì nàng quá xinh đẹp, hung y có thể trợ giúp tăng đường cong của nữ nhân lên, Mộ Linh Nguyệt lúc này hạ thân mặc váy quả lựu màu đỏ thẫm, nàng như đóa hoa nở rộ, có một cái sa mỏng choàng qua vai khiến cho nàng nhìn qua rất thướt tha mềm mại.
Cho nên mặc dù ở trong Tu La Lộ, Mộ Linh Nguyệt cũng mai danh ẩn tích, dùng thân phận sát thủ che giấu bản thân mình.
- Linh Nguyệt cô nương, ta nhớ được Mộ cô nương đã từng nói qua trong tay nàng có Thương Khung Phách Điển chỉ là tàn thiên, chỉ có bát môn độn giáp, trong tay ngươi vì sao tìm được nửa dưới?
Trong lòng của Lâm Minh đã sớm có nghi vấn, nếu như Thiên Vũ thánh địa Thương Khung Phách Điển vốn là nguyên vẹn, chính mình cầm bát môn độn giáp mà Huyết Nguyệt cầm Đạo Cung Cửu Tinh, Lâm Minh ngay từ đầu đã nghĩ tới Huyết Nguyệt chính là Mộ Linh Nguyệt.
Mộ Linh Nguyệt nói:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


