Lâm Minh cứ như vậy dùng một cây Phượng Huyết Thương nhấc Tôn công công lên cao, cảm giác này giống như đang bóp cổ con chó con mèo, Tôn công công còn chưa chết, hai tay không ngừng dốc sức liều mạng giãy dụa, hai chân đá loạn, cổ họng của hắn bị trọng thương nên không nói được, nhưng mà bởi vị cổ họng bị đâm thủng nên yết hầu cũng bị hủy, hắn không thể nói chuyện, chỉ có thể giãy dụa.
Rất nhiều máu tươi chảy ra ngoài, cổ họng bị phá và Tôn công công cảm giác tính mạng của hắn đang trôi qua.
Hắn không có nghĩ tới bản thân mình có một ngày như vậy, bị người ta dùng thương đâm xuyên qua cổ họng, sinh cơ bị phá hủy mà chẳng thể rên la.
Một màn đột nhiên này làm cho tất cả người ở toàn trường kinh ngạc ngây người, chung quanh Lâm Minh là tiểu thái giám tiểu cung nữ tới từ Vọng Nguyệt lâu đều mở to mắt ra nhìn qua Lâm Minh,tu vị của bọn họ không cao nhưng vẫn biết rõ sự đáng sợ của Tôn công công.
Với tư cách là một trong bốn phó tổng quản của hoàng cung, hơn nữa trong bốn người hắn ẩn ẩn xếp thứ hai, gần với đại tổng quản Ngụy công công, nhân vật như vậy quanh năm tu luyện và phong bế tinh nguyên, tinh lực dồi dào, thực lực đã thâm bất khả trắc.
Huyết Nguyệt lúc này hiện ra dị sắc. Vừa rồi nàng tận mắt nhìn thấy toàn bộ quá trình, nếu như Lâm Minh có át chủ bài bảo vệ tính mạng, dùng đồ vật của sư phụ Thiên Tôn cho hắn chế ngự Tôn công công thì nàng cũng sẽ không cảm thấy kỳ quái, nhưng mà Lâm Minh lại động thủ không dùng tới bất cứ thứ gì cả, lực trường trong người củ hắn vô cùng đáng sợ, áp chế Tôn công công. Làm cho hắn không thể nào kịp phản ứng được. - Ngươi... Là ai!?
Nạp Diệp thị vốn khí định thần nhàn bây giờ dùng ánh mắt âm trầm nhìn qua Lâm Minh. Vốn Lâm Minh ở trong gian phòng là không ngờ, tu vị Thần Quân sơ kỳ còn không bằng cả thái giám thị vệ. Nàng chỉ cho rằng Lâm Minh là tiểu nhân vật, là con sâu cái kiến mặc cho nàng vuốt v e. Tuyệt đối không ngờ lại phát sinh loại chuyện này.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


