Thậm chí mọi người còn không thấy rõ cả kiếm quang, nếu một kiếm này chém xuống, đầu của Lâm Minh sẽ thành hai nửa!
Mọi người không kịp hoảng sợ hô lên, một kiếm của Trương Quan Ngọc lại chém vào không khí.
Sau lưng Lâm Minh như có mắt, ngay trong nháy mắt kiếm chém xuống, hắn cực kỳ quỷ dị dời tới trước một bước nhỏ, giống như cành liễu bị gió thổi qua, tránh né một kiếm của Trương Quan Ngọc không kém một ly.
Kiếm quang chứ không thấy kiếm, là cảnh giới dùng kiếm cực cao, mà kiếm của Trương Quan Ngọc thì cả kiếm quang cũng không thấy rõ!
Tốc độ kiếm quang khủng bố như vậy từ mọi hướng bao phủ Lâm Minh, nhưng trong nháy mắt này, người của Lâm Minh cũng trở nên mờ nhạt, như xung quanh thân thể hắn liên tục chồng lên những ảo ảnh dày đặc!
Lâm Minh ở trong tàn ảnh, nhìn như động đậy, lại như không nhúc nhích. Nhưng không cần nghi ngờ, Trương Quan Ngọc lại không đâm trúng hắn một kiếm nào!
- Đó... Đó... Đó là thế nào?
Mộ Dung Tử nấp trong góc xem quyết chiến ngây ngốc, Lâm Minh rõ ràng bị bao phủ trong kiếm quang dày đặc, lại không mất cọng tóc nào!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


