Lâm Minh ôm quyền, từ tận sâu trong lòng nói, khi nhìn về phía Thần Miểu Thiên Tôn ở trong Tử Tinh kia, tâm thần hắn không khỏi run lên, không biết có phải là ảo giác không mà hắn thấy Thiên Tôn sau khi thi pháp thì càng trở nên suy yếu hơn.
- Loại bí pháp này, không hẳn là không tiêu hao lực lượng của Thần Miểu Thiên Tôn.
Ở trong lòng Lâm Minh hiện lên cái ý niệm này:
- Tiền bối, người…
- Ta không sao.
Thần Miểu Thiên Tôn nhắm mắt, hồi lâu sau mới mở hai mắt ra nói:
- Ta đã hạ quyết tâm, muốn chỉ điểm cho ngươi cho nên không cần nói cảm ơn, càng không cần phải lo lăng cho ta, ta làm như vậy chỉ là không muốn để cho một số hồn tộc bí pháp bị đoạn tuyệt truyền thừa trong tay ta mà thôi.
- Tuy rằng ta không tin ngươi có thể phá vỡ được Uổng Tử cốc, nhưng ít nhất thiên phú của ngươi xuất chúng, lại có thể sống sót sau triều tịch, không nghi ngờ gì sẽ sống lâu hơn ta, cho nên khi ta chết rồi, truyền thừa còn chưa bị đoạn thì cũng được an ủi phần nào.
Thần Miểu Thiên Tôn nói tới đây thì thở dài một tiếng, dù cho Lâm Minh có thể thoát được ma tính triều tịch thì hắn cũng không thể tin vào việc Lâm Minh sẽ thoát ra ngoài Uổng Tử cốc, bởi tu vi của hắn quá thấp.
- Các ngươi lui ra đi, ta cần nghỉ ngơi… Mười ngày sau các ngươi hãy tới tìm ta, ta sẽ chỉ điểm cho các ngươi tu thần chi thuật!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


