- Lão gia gia ngươi dường như muốn ta tiến vào trong phần một thần thú này mà không thể nào quay trở về được?
Tiểu Ma Tiên đột nhiên nhớ tới lời nói ám chỉ của Thần Miếu Thiên Tôn, liền lên tiếng hỏi.
Thần Miếu Thiên Tôn thở dài một hơi rồi nói:
- Đây cũng mấy ngàn năm rồi, phàm là người tiến vào bên trong phần mộ thần thú thì ta còn chưa thấy có kẻ nào còn sống mà đi ra, chỉ tính đại trận ở sâu bên trong phát ra ma lực triều tịch thì có thể phun ra được xương cốt của đám người đó. Năm đó ta cũng từng thử xâm nhập vào bên trong, đi tìm lối ra của Xích Long Chi Cốc nhưng đi được tầm trăm dặm thì ta cảm thấy được một cỗ ma tính lực lượng triệu hoán, tựa như muốn làm cho ta mất phương hướng, cho nên cuối cùng vẫn là tốn công vô ích mà thôi…
- Tiền bối, ngài dường như đã suy yếu quá nhiều rồi…
Lâm Minh có chút trầm từ truyền âm của Thần Miểu Thiên Tôn mà hắn cảm nhậndđược linh hồn khí tức của đối phương tựa như là một cây đèn trong gió sắp tắt tới nơi. Thần Miểu Thiên Tôn vốn là Hồn tộc, thường dùng linh hồn để làm nguyên bản, hiện giờ đến linh hồn khí tức của hắn cũng yếu ớt tới mức này chứng tỏ hắn cũng không thể nào chịu đựng được lâu hơn nữa.
Thần Miểu Thiên Tôn cười tự giếu nói:
- Ngươi nói không sai, những năm tháng này, ta vượt qua không biết bao nhiêu lần ma lực triều tịch, mà ở trong động quật này nguyên khí ít ỏi vô cùng, hồn tinh với nguyên khí phù văn ta mang theo vào cũng đã hao hết, chỉ dựa vào việc hấp thu chút ít nguyên khí này mà chống cự lực lượng ăn mòn của triều tịch, hơn nửa đều phải ngồi xuống đều tức, chỉ có thể phong bế tánh mạng bản thân, mong kéo dài một hơi tàn…
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


