Cho dù thực lực của Lâm Minh có mạnh mẽ, cũng không ai thấy mừng, nhất là Độc Vũ yêu vương thì càng them phẫn nộ.
- Quay về thì chết nhanh hơn? Sao ngươi có thể nói lung tung thế chứ? Nếu không phải vì ngươi, sao ta phải đi vào địa phương quái quỷ này, nếu như ngươi muốn chịu chết thì tự mình ở lại, chúng ta quay về.
Độc Vũ yêu vương tức giận nói, hắn không thể nào nhịn được Lâm Minh nữa. Những kẻ khác cũng cảm thấy bất mãn với lời nói của Lâm Minh, bởi thực lực hắn mạnh đúng là không sai, nhưng hắn tuyệt đối không thể hiểu được Táng Thần Lĩnh, sao có thể so được với bọn hắn chứ, đương nhiên không có kinh nghiệm thì làm sao bằng được Chu bàn tử, những lời này của hắn thực là không có chút căn cứ nào hết.
Long Vân trầm ngâm một chốc rồi lên tiếng;
- Lâm huynh nói là chúng ta quay về sẽ chết nhanh hơn, đó là do đâu chứ?
Lâm Minh trả lời:
- Ở lối vào, sẽ có kẻ chặn chúng ta lại, thậmc chí có thể là Giới Vương cường giả nữa.
- Hả?
Mà Long Vân đột nhiên nhớ tới cài gì, quay về phía Chu bàn tử nói.
- Chu chân nhân, lúc trước ngươi có nói qua có người nguyền rủa chúng ta mới khiến cho lực trường của ngươi bị phá hủy?
Chu bàn tử gật đầu:
- Loại thủ pháp này hẳn là do huynh đệ Tri Chu gây ra, bên trong Táng Thần Lĩnh cũng chỉ có bọn hấn am hiểu nhất nguyền rủa.
- Bọn hắn vì sao lại phải làm thế? Phải chăng có cừu oán với ngươi? Hay chỉ là vì giết người cướp của? Chúng ta đến giờ còn chưa tìm được nơi chon giâu Táng Thần Thạch mà.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


