“Dương Chấn chết tiệt!”.
Nhìn thấy ánh mắt của Âu Dương Địch Hoa, Lâm Minh hơi nhíu mày. Ánh mắt đó, rõ ràng là kẻ bề trên nhìn kẻ bề dưới, nhàn nhạt kèm theo một loại đùa cợt cùng thương hại.
Âu Dương Địch Hoa chậm rãi đi lên đài, ánh mắt tùy ý quét qua, dừng lại ngắn ngủi trên người Bạch Tĩnh Vân, Uông Vũ Hàm và Tần Hạnh Hiên, lập tức dời đi.
Mà chính khoảnh khắc dừng lại này, làm cho Bạch Tĩnh Vân lòng nóng như lửa đốt. Không xong, Vũ Hàm cũng ở đây!
Tần Hạnh Hiên thì không sợ, nàng đã là đệ tử hạch tâm Thất Huyền võ phủ, tuy rằng thân phận thấp hơn Âu Dương Địch Hoa, nhưng dựa vào danh tiếng thiên phú lục phẩm, có thể làm Âu Dương Địch Hoa thành thật. Dù sao tương lai Tần Hạnh Hiên rất có thể cũng sẽ thành đệ tử thân truyền của vị trưởng lão Thất Huyền cốc nào đó.
Nhưng Uông Vũ Hàm thì khác, ở trước mặt Âu Dương Địch Hoa, nàng căn bản không có bối cảnh bảo hộ mình.
Âu Dương Địch Hoa hắng giọng, nói:
- Thật hân hạnh đi đến Thiên Vận quốc, thật hân hạnh đêm nay có thể kết bạn với các tinh anh các nơi Thiên Vận quốc...
- Hôm nay ta đến Thiên Vận quốc, chủ yếu là vì xem tình hình phát triển của Thiên Vận quốc, kết giao các hào kiệt trẻ tuổi trong nước.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


