Lâm Minh nhìn qua võ giả yêu tộc này, đối phương là con viên hầu lớn, làn da xanh mơn mởn giống như một tầng rêu xanh, thân thể của hắn gầy yếu, tướng mạo xấu xí, so với tên thanh niên Yêu tộc Tuấn Tình lúc trước chênh lệch thật lớn, nhưng mà từ trên người của viên hầu Lâm Minh cảm nhận khí tức bình thường.
Lâm Minh hạ xuống đất, hai người cách xa chừng mười trượng, tập trung khí cơ của đối phương.
Võ giả Yêu tộc sắc mặt ngưng trọng, khí tức toàn thân vận chuyển tới mức tận cùng.
- Ngươi vậy mà phát hiện ta...
Không chỉ như thế, Lâm Minh lưu lại ấn ký truy tung trên người của bọn người kia, võ giả Yêu tộc này vốn là hảo thủ ẩn nấp, truy tung, ám sát, hắn nhìn ra Lâm Minh lưu lại ấn ký truy tung không sai, cho nên vẫn bất động ẩn nấp đi
Nhưng chính là như vậy hắn mới bị Lâm Minh phát hiện.
- Ngươi xem lâu rồi.
Lâm Minh cầm Phượng Huyết Thương, từ khi mới bắt đầu hắn đã phát hiện rồi.
- Ẩn Nặc Thuật của ta ngay cả Thánh Chủ cùng nửa bước Giới Vương cũng khó khănphát giác... Ngươi làm sao phát giác được?
Yêu tộc cầm vũ khí trong suốt trong tay phải.
Thanh vũ khí này dung hợp làm một thể với chung quanh, giống như đang ẩn nấp trong hư không, khó bị phát hiện.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


