Bạch Tĩnh Vân cười nói:
- A Tử, không phải là mấy ngày hôm trước ngươi định đem kiếm nhân giai trung phẩm, muốn Lâm sư đệ hỗ trợ sao?
Mộ Dung Tử không phải là tư vị nói:
- Tần Hạnh Hiên người ta cũng có một thanh kiếm tìm Lâm sư đệ của ngươi Minh Văn rồi, kiếm lấy ra từ phủ nguyên soái, làm sao cũng là kiếm nhân giai thượng phẩm a, thanh kiếm mẻ kia của ta, vẫn là không đi mất mặt, hừ, mấy lão đầu trong nhà ta kia đều là quỷ hẹp hòi keo kiệt muốn chết!
Trong lời nói của Mộ Dung Tử chua xót tới mức cách mấy con phố cũng có thể nghe thấy được, Bạch Tĩnh Vân nhịn không được bật cười lên.
Mộ Dung Tử mắt thấy vài ngày trước, không ít đệ tử đại gia tộc có bảo khí nhân giai trung phẩm, hơn nữa còn cộng thêm ngọn lửa Minh Văn của Lâm Minh, đã sớm ngồi không yên, cho nên cố gắng nhõng nhẽo, níu lấy lão gia tử trong nhà muốn có được một thanh bảo khí nhân giai trung phẩm, còn có một chút tài liệu trân quý, lôi kéo Bạch Tĩnh Vân, cực kỳ hứng thú bỏ chạy tới Minh Văn sư công hội tìm Lâm Minh để Minh Văn, kết quả sau khi đi tới Minh Văn sư công hội, mới biết được những ngày qua Lâm Minh tập hợp đủ tài liệu cũng đã thu quán không làm.
- Nga? Tĩnh Vân sư tỷ?
Trong lòng Lâm Minh hơi động một chút, chợt cười đáp lại nói:
- Kiếm đã Minh Văn lần trước còn hoàn hảo chứ?
- Ừm, dùng rất tiện tay. Không biết Lâm sư đệ những ngày qua có rảnh rỗi không, A Tử còn có một thanh kiếm, muốn Lâm sư đệ hỗ trợ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

