Sau khi nhét ấu long vào trong nội thế giới, Lâm Minh dùng chân nguyên của mình cung cấp năng lượng cho nó, bởi vì liên hệ này nên Lâm Minh có cảm giác huyết nhục tương liên với ấu long, hắn có thể cảm nhận được khí huyết khổng lồ từ ấu long.
Trong vũ trụ này sinh linh càng cường đại lại càng khó sinh sôi nảy nở, côn bằng, cự long, phượng hoàng tam đại thần thú, mỗi quả trứng của chúng ra đời cũng không biết tiêu hao bao nhiêu năng lượng và thời gian.
Nhưng mà trong mười vạn năm qua Long Tôn đã hoàn thành đa số bộ phận việc ấp trứng, ấu long trong trứng đã diễn hóa hình rồng, Lâm Minh phải làm chỉ làm bước cuối cùng.
- Lâm Minh, trước khi rời đi bản tôn cảnh báo ngươi một câu, chuyện không thể làm chớ cưỡng cầu, đại kiếp nạn lần này chỉ sợ càng thảm thiết hơn ba mươi sáu ức năm trước, nói là sinh tử tồn vong của nhân tộc cũng không đủ, nhân lực trong đại chiến của hai đại chủng tộc thập phần nhỏ bé, lực lượng của ngươi bao nhiêu sẽ giữ trách nhiệm bao nhiêu, nếu ngươi lúc đó chưa đủ lớn thì ngàn vạn không nên cậy mạnh, lưu được núi xanh tại không lo không có củi đốt.
Long Tôn gật gật đầu, chợt thở dài một hơi, nói ra:
- Năm đó Hỗn Nguyên dầu hết đèn tắt, bố trí hậu sự của mình, hắn thường xuyên nói mình phong vân một cỏi cả đời, đứng ngạo nghễ thế gian, lưu lại truyền thuyết muôn đời, nhưng lại phạm hai sai lầm trí mạng, thứ nhất chính là hắn quá tự đại, nếu như mang bí mật Hồng Mông linh châu chia xẻ ra, cho tất cả Thiên tôn liên thủ thì không tới mức bị Thánh tộc đột nhiên đánh lén mà trở tay không kịp.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


