Người tới là hai lão giả áo xám, thoạt nhìn tiều tụy không có sinh khí.
Nhưng mà khí tức của hai người vô cùng cường đại, bành trướng như biển cả, làm cho người ta sợ hãi.
Đối phương quả nhiên là Nhân tộc, hơn nữa làm cho Lâm Minh triệt để yên tâm là trên người của hai người có khí tức Hồng Mông pháp tắc.
Kể từ đó bọn họ hẳn là đệ tử của Hỗn Nguyên Thiên tôn năm đó.
- Vãn bối Lâm Minh, bái kiến tiền bối!
Lâm Minh khom người thi lễ, vốn trong ấn tượng của Lâm Minh thì Vạn Cổ Ma Khanh chính là tử địa, mươi vạn năm trước những tồn tại kia đã sớm chết trận, không nghĩ tới bọn họ còn có người còn sống.
Kỳ thật cẩn thận ngẫm lại mười vạn năm kia đại chiến thảm thiết cũng có người sống sót, ngay cả người của Thánh tộc còn sống sót, huống chi là tùy tùng của Hỗn Nguyên Thiên tôn năm đó.
- Hai vị tiền bối là đệ tử của Hỗn Nguyên tiền bối?
Lâm Minh mở miệng hỏi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


