- Ha ha ha! Giết ngươi thì sư tôn tự nhiên có thể thu hồi cánh tay này, dùng thiên tài địa bảo ghép lại lần nữa, tổn thất một chút tinh huyết cũng chẳng là gì cả.
U Vô Tẫn cười lớn nói.
Đối với đại năng Thần Vực mà nó thì cho dù tổn thất một bộ phận thân thể cũng có thể dùng thiên tài địa bảo đền bù lại, một lần nữa mọc ra, nhưng mà phần thân thể mới không cường đại bằng trước kia.
Lâm Minh cũng không quay đầu lại, hắn dùng chân nguyên truyền âm cho bọn người Vệ tướng quân:
- Các ngươi đi đi, ở chỗ này sẽ chết, cho dù ở cách mấy trăm dặm cũng như vậy.
Bọn người Vệ tướng quân đúng là giúp Lâm Minh một ít chuyện nhỏ, nếu không Lâm Minh không có biện pháp lợi dụng Truyền Tống Trận chạy đi được, còn có thể đánh nhau và khôi phục thương thế, mà nếu như Lâm Minh vẫn ở điểm rơi chữa thương vậy càng thêm nguy hiểm, bọn người U Vô Tẫn tìm tới thì thương thế của hắn vẫn còn quá nặng.
Bọn người Vệ tướng quân không quan hệ tới chuyện này, Lâm Minh không hy vọng bọn họ cũng bị giết.
Mặt khác Lâm Minh cùng U Vô Tẫn đang chiến đấu ở nơi hoang dã, ở chỗ này không có cảnh sinh linh đồ thán.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


