Minh Văn sư công hội, Mộ Dung Tử rất xa thấy được Minh Văn sư ở đại sảnh nói chuyện với với khách nhân, lập tức mừng rỡ chạy lên.
- Vũ Hàm, đã lâu không thấy, có nhớ ta hay không?
Mộ Dung Tử kêu lên từ xa.
- Di, là các ngươi, thật sự đã lâu không thấy đâu.
Uông Vũ Hàm, Mộ Dung Tử cùng Bạch Tĩnh Vân, ba cô gái tuổi xấp xỉ, thân phận địa vị gần nhau, đồng dạng thiên tư xuất chúng, ở Thiên Vận thành, ngoài Tần Hạnh Hiên ra chính là ba cô gái được chủ ý nhất.
Ba cô gái đã nhận thức nhau từ nhỏ, là bạn thân trong khuê phòng, tuy nhiên về sau Mộ Dung Tử cùng Bạch Tĩnh Vân đi Thất Huyền võ phủ, mà Uông Vũ Hàm lại thích Minh Văn thuật, đối với chiến đấu không có hứng thú, buông tha cơ hội tiến vào Thất Huyền võ phủ.
Uông Vũ Hàm thoáng sửng sốt, ngay sau đó hiểu được, còn có không ít người không biết Minh Văn sư khách tọa này là Lâm Minh, nếu không Mộ Dung Tử cùng Bạch Tĩnh Vân làm đệ tử Thất Huyền võ phủ, như thế nào lại không biết Lâm Minh.
Trên mặt nàng mang theo một tia ý cười trêu đùa, nói:
- Ở a, hiện tại ta là trợ thủ hắn, cho nên mới tiếp đón khách nhân ở đại sảnh.
- Oa, cô gái thiên tài Minh Văn thuật Uông đại tiểu thư tự mình làm trợ thủ a, thật là khó lường, ta nhất định phải nhận thức người này.
Mộ Dung Tử khoa trương nói.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


