- Bạch Nghiêu, xin chỉ giáo!
Bạch Nghiêu bình tĩnh tâm thần, trận chiến này hắn không thể thua. Nếu không, thua khí thế, sau này hắn đối mặt với đám người Lâm Minh, Long Nha, chỉ sợ sẽ một đường thua trận. Ba người Băng Mộng, Tiểu Ma Tiên, Hành Si càng không cần phải nói.
Điều này chỉ có thể nói Bạch Nghiêu xui xẻo. Bạch Nghiêu đã rất mạnh rồi, các lần hội võ trước, thực lực như Bạch Nghiêu ở Thiên Bảng tranh top 3 dư dả, mà hiện tại liên tiếp ba chú ngựa ô nhảy ra, người sau mạnh hơn người trước. Một người ba chiêu bại truyền nhân Thiên Tôn, một người hành hung Yêu tộc Vương tử, một người là đệ tử duy nhất của Tam Sinh lão nhân. Mà Tam Sinh lão nhân là đại năng thái cổ mà Thần Mộng Thiên Tôn đều sẽ tôn kính mấy phần, một đôi Tam Sinh Đồng nhìn thấu mọi pháp tắc. Điều này còn để cho người sống hay không?
Áp lực của hắn sao có thể không lớn.
Dù sao hắn là chủ nhà, nếu là thua bởi võ giả bình dân, rất khó coi. Rất bất hạnh, đối thủ của hắn Quân Bích Nguyệt chính là người như vậy. Thực lực cao đến thái quá, cố tình không có bất kỳ bối cảnh.
- Ra tay đi.
Quân Bích Nguyệt nói.
Bạch Nghiêu không hề khách khí, dẫn đầu ra tay.
- Hạo Vũ Thần Công!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


