- Thanh kiếm này, có vấn đề...
Ở trong đầu Lâm Minh, giọng nói của Mộ Thiên Tuyết đột nhiên vang lên.
Một thanh kiếm kỳ quái, rõ ràng rỉ sét loang lổ, nhưng lại ẩn chứa một luồng sức mạnh thần bí.
Quân Bích Nguyệt có khả năng chính là người như thế. Nếu thật là như thế, như vậy hắn chính là một thiên tài rễ cỏ triệt để, xác suất một phần tỷ tỷ, cực kỳ khó được.
Lâm Minh đang suy nghĩ, Quân Bích Nguyệt đã về đến chỗ ngồi của mình. Hắn lại ôm con thỏ trắng nhỏ kia lên, nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông của nó, bắt đầu nhắm mắt dưỡng thần.
Mọi sự chung quanh, bao gồm sự kinh ngạc, ủng hồ của người xem cùng với ánh mắt kiêng kỵ, tò mò của người dự thi đối với hắn đều không có bất kỳ ảnh hưởng. Đối với những thứ này, hắn không hề quan tâm.
Mà con thỏ trắng nhỏ kia, ở trong hoàn cảnh sát ý bừa bãi như vậy dường như cũng không biểu hiện ra sự bất an, mà rất bình tĩnh rúc trên đùi Quân Bích Nguyệt, híp con mắt màu đỏ, dường như rất hưởng thụ Quân Bích Nguyệt vuốt ve.
- Lâm Minh, con thỏ kia... có cổ quái.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


