L3n đỉnh Phong Thần Đài, là một lần chiến đấu mệt mỏi nhất của Lâm Minh từ trước đến nay, chỉ riêng thời gian đã tốn mất bảy ngày bảy đêm.
Bảy ngày bảy đêm, Lâm Minh ngoài giữa đường dùng đan dược một lần, còn lại đều dựa vào thân thể tự khôi phục.
Bảy ngày mỏi mệt, mãi cho đến khoảng khắc cuối cùng đã gần như đèn cạn dầu, nếu đến độ cao 1 vạn trượng mà tùy tiện có một lần thử thách nhắm vào Lâm Minh, mà không phải cái bóng của Phong Thần Thiên Tôn, Lâm Minh đã thất bại rồi.
Lâm Minh không nhớ mình làm sao xuống khỏi Phong Thần Đài, hắn vừa mới xuống liền chìm vào trạng thái ngủ say mỏi mệt cực độ....
Đương nhiên, đối với một bộ phận người, lên đỉnh Phong Thần Đài là khái niệm gì thì bọn họ không hiểu, bởi vì vốn là Phong Thần Đài đã không nổi danh.
Trước nay Thiên Tôn là đại danh từ thần bí, mọi người cũng không hiểu gì về Thiên Tôn của thế giới mình, huống chi số lượng Thiên Tôn Thần Vực cũng không ít, chỉ riêng thành lập Thiên Cung được nhiều người biết tới cũng đã trăm cái, còn không tính Thiên Tôn ẩn cư như Tam Sinh lão nhân.
Có nhiều Thiên Tôn như thế, một món Linh bảo của một vị Thiên Tôn trong đó, làm sao có mấy người biết?
Tuy rằng Phong Thần Đài cũng từng xuất hiện trước mặt công chúng, nhưng đó đã là 10 vạn năm trước, thậm chí là mấy chục vạn năm, xa xôi như thế, mọi người đã sớm quên đi rồi.
Đừng nói là đệ tử Thánh địa bình thường, dù là U Vô Tận trước đó cũng không biết lên đỉnh Phong Thần Đài khó khăn cỡ nào.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


