Từ sau khi tu luyện Hợp Hoan thần công, trong lòng Trương Quan Ngọc có một ý niệm mãnh liệt trong đầu, đó chính là có thể tu luyện Hợp Hoan thần công đến tầng thứ bảy cực hạn, đạt tới cảnh giới thanh xuân vĩnh trú, dương tinh không suy.
Đạt tới cảnh giới này, hắn có được thời gian mấy trăm năm, đùa bỡn các loại hình mỹ nữ thế gian, có được họ, xâm chiếm họ, từ mỹ nữ hiện tại, ngoạn đến mấy trăm tuổi, thành lập một hậu cung khổng lồ ba ngàn gái đẹp vượt qua hoàng thất, mỗi ngày tùy ý đùa bỡn nữ nhân trong hậu cung, mỗi khi nghĩ vậy, Trương Quan Ngọc đều nhiệt huyết sôi trào.
Nhưng với thiên phú của Trương Quan Ngọc, muốn tu luyện Hợp Hoan thần công đến tầng thứ bảy cực hạn nói dễ hơn làm.
Hiện tại, Hợp Hoan thần công vừa mới khởi bước, nếu thuận buồm xuôi gió, thải bổ các loại nữ nhân cực phẩm, như vậy còn có thể đạt tới tầng thứ bảy cực hạn, nhưng nếu mấy tháng sau bị Lâm Minh đánh bại ở dưới hàng vạn dân chúng nhìn, hắn sẽ khí tức không thuận, dương tinh không thông, muốn tấn công tầng thứ bảy cực hạn, đã khó càng thêm khó.
- Thiếu gia, thuộc hạ ngu dốt, nhưng thuộc hạ cảm thấy, nếu làm như vậy, có thể chọc giận Lâm Minh, đến lúc đó sẽ làm oán cừu sâu thêm.
- Hừ! Chọc giận thì thế nào? Chẳng lẽ ta không chiến liền nhận thua!?
- Nhưng...
- Không có nhưng! Lâm Minh đáng sợ, thập hoàng tử không dám động hắn. Thái tử phải kính hắn, nhưng không có nghĩa là, ta cũng khúm núm đối với hắn, người khác đều cưỡi ở trên đầu ngươi, chẳng lẽ ngươi còn quỳ rạp trên mặt đất kêu? Lâm Minh muốn đối phó ta, như vậy ta liền xử lý hắn!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

