Mũi thương Lâm Minh thẳng chỉ U Vô Tận, Thiên Minh Đại Thánh Địa, đều đỏ mắt, U sư huynh bọn họ thi đấu lần Thần Vực hội võ Mục Nguyệt tinh đấu trường này từ đầu tới đuôi, hoàn toàn xứng đáng đệ nhất nhân, sao có thể chịu được khiêu khích như thế!
- Tiểu tử không biết trời cao đất rộng!
- Hắn điên rồi đi! Không ngờ dám khiêu chiến U sư huynh, hắn nghĩ như thế nào vậy!
- Muốn lập danh chứ còn có thể nghĩ như thế nào, hắn muốn dẫm lên U sư huynh để nổi danh, nhưng, hắc hắc, hắn chọn sai đối tượng rồi.
- Chúng ta cùng ngồi chờ hắn bị U sư huynh đánh cho tè ra quần.
Không có ai đi diệt uy phong nhà mình, tăng cường khí thế người khác, huống chi biểu hiện U Vô Tận cho tới nay đều là mạnh nhất, người Thiên Minh Đại Thánh Địa ủng hộ U Vô Tận, tự nhiên cười nhạt đối với cách làm khoa trương của Lâm Minh.
Ngay cả Phượng tộc thượng cổ, cũng có chút khó hiểu.
- Lâm sư huynh cũng quá liều rồi, vừa lên đã muốn chiến U Vô Tận, không phải còn có Kiếm Vô Huyết sao...
- Ngươi lo lắng cái gì, Lâm sư huynh khẳng định còn có bản lãnh thật sự không dùng đến, hơn nữa, loại thiên tài giống Lâm sư huynh, đều là chiến đấu mà sống, muốn khiêu chiến phải khiêu chiến kẻ mạnh nhất.
Nữ đệ tử Phượng tộc thượng cổ, nhìn Lâm Minh một tay cầm thương hiên ngang, tư thế oai hùng mũi thương chỉ thẳng U Vô Tận, đều có chút mê trai.
Lâm Minh thời điểm này, một thân trang phục màu đen, thân thể thẳng như một cây phi lao, quần áo phần phật. Tóc dài theo gió bay múa, mắt sáng quắc nhìn chằm chằm U Vô Tận, góc cạnh rõ ràng, ánh mắt như kiếm, như điện!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


