Một đường tiến tới, U Vô Tận vẫn dẫn đầu, thế như che tre.
Theo sát phía sau U Vô Tận là Kiếm Vô Huyết. Kiếm Vô Huyết ở bậc thứ tám cũng thoải mái thủ thắng, tuy nhiên hắn cũng không thu hồi binh khí giống như U Vô Tận mà là vẫn sử dụng kiếm. Đối với một ít người dự thi không dùng binh khí tác chiến, Kiếm Vô Huyết căn bản không có cảm giác gì, cũng không điên theo.
Một kiếm gi ết chết tinh thần thể, Kiếm Vô Huyết tiếp tục trèo lên bậc thứ chín.
- Ha ha, vẫn là đại sư huynh vững vàng.
- Là một kiếm khách, kiếm không rời tay, hư danh không có ý nghĩa.
- Đúng, điên theo thật vô nghĩa! Kỳ thật đại sư huynh tuy nói kiếm không rời tay, nhưng hắn đã có thể làm được đến cảnh giới trong tay không kiếm trong lòng có kiếm. Trong tay có kiếm hay không lại có gì khác nhau.
Trên khán đài, Phượng tiên tử nghe được lời giải thích của người chủ trì và hoan hô của người xem, lắc lắc đầu nói:
- Lâm Minh lúc trước không dùng binh khí hẳn chỉ là cảm thấy không cần thiết, tiện tay mà làm. Không nghĩ tới một chút việc nhỏ như vậy rồi lại cũng bị đem ra so sánh.
- Võ giả nền tảng nông cạn, thành danh là vì được thế lực lớn chú ý, hấp thu.
- Mà những võ giả xuất thân thế lực lớn, nền tảng thâm hậu kia, thì là hy vọng chính mình thành danh mang vinh quang đến cho đại Thánh địa của mình. Thậm chí có thể được Thiên Tôn chú ý!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


