- Ngươi nói nhận sai rồi?
Đại trưởng lão nhìn về phía Vu Hữu Minh.
Vừa rồi Vu Hữu Minh đem hoài nghi của mình nói cho đại trưởng lão, hắn sợ Mục Thiên Vũ và Tần Hạnh Hiên nhận sai người.
Vu Hữu Minh nói:
- Ta không phải hoài nghi nhân phẩm của hai sư muội, chuyện lớn như vậy bọn họ cũng không dám nói lung tung. Nói ra cũng không có bất kỳ chỗ tốt đối với các nàng. Ta chỉ sợ vạn nhất, là Phượng tộc thượng cổ có người trùng têm với phu quân của bọn họ thì sao? Lúc trước ta từng tra, Phượng tộc thượng cổ cũng có 100 tỉ tộc nhân, trong 100 tỉ có người tên Lâm Minh, tìm ra mấy ngàn cũng không hiếm lạ...
- Chuyện này...
Đại trưởng lão tròn mắt. Lại nói tiếp, thật sự có khả năng này. Trên thực tế lúc trước hắn cũng bởi vì thuộc về Phượng tộc thượng cổ và miêu tả của Mục Thiên Vũ và Tần Hạnh Hiên tương xứng, tuổi cũng chỉ chênh một hai tuổi, mới tự cho rằng Lâm Minh trên Phong Thần Bảng là phu quân của hai nàng. (Một số thiên tài ngẫu nhiên tiến vào kết giới thời gian, làm cho tuổi thực tế nhiều hơn dự đoán một hai tuổi cũng là chuyện bình thường).
Đại trưởng lão nói như vậy, chính mình cũng cảm thấy lý do thoái thác có vẻ không ổn. Hạ giới biểu hiện ưu tú là có thể giành được thứ nhất đại thế giới sao?
Vu Hữu Minh nói:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


