Trên bầu trời, Lâm Minh một thân áo lam, tay cầm trường thương lăng không mà đứng. Bản thân hắn cũng như một cây thương, đứng thẳng tắp!
Mà ở trước mặt hắn, quái vật lông đỏ thân thể cuộn thành một đống, giống như là một con mãnh hổ tụ thế muốn tấn công. Đối mặt quái vật lông đỏ này, bất kể là ai đều sẽ chịu đựng áp lực thật lớn.
Vài tên đệ tử hạch tâm của Chân Võ Đại Thánh địa đã lùi ra rất xa, những người dự thi khác nấp trong dãy núi Bạch Nham cũng kéo giãn khoảng cách mấy chục dặm với chiến trường. Rất ít có người tin tưởng Lâm Minh có thể thắng. Mà một khi Lâm Minh bại trận, bất kể hắn chạy thoát hay chết, kế tiếp không may liền có khả năng chính là những người dự thi bọn họ. Đến lúc đó tách ra chạy trốn vẫn là cách xa một chút thì nắm chắc sinh tồn lớn hơn một chút.
Mà chính vào lúc này, quái vật lông đỏ kia động. Nó giang cánh thịt màu đỏ, giống như một con dơi lớn vọt hướn Lâm Minh. Tốc độ của nó nhanh đến không thể tưởng tượng. Nó không dùng bất kỳ chiêu thức, chỉ vươn móng vuốt chụp hướng cổ họng Lâm Minh!
Lâm Minh nếu có thể đỡ được một đòn này, còn miễn cưỡng có tư cách đối kháng quái vật lông đỏ. Nếu không chính là miểu sát trong nháy mắt!
Mọi người đều mở to hai mắt.
Mắt thấy quái vật lông đỏ xông tới, Lâm Minh đồng tử co rụt, khớp xương toàn thân nổ vang. Sức mạnh xương Rồng, máu Phượng toàn bộ dung hợp với thân thể. Khoảnh khắc đó, sau lưng Lâm Minh đồng thời hiện ra hư ảnh Thương Long và Phượng Hoàng màu vàng.
Tiếng rồng gầm to rõ, cùng với tiếng phượng hót réo rắt vang vọng phía chân trời. Hai tay Lâm Minh đột nhiên trầm xuống, Phượng Huyết Thương trong tay cấp tốc đâm ra. Trong nháy mắt đâm liền trăm thương.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


