- Ngươi nói gì? Lâm Minh mua đi Đại Thiên Thế Giới Đan kia rốt cục dám từ trong mai rùa vươn đầu ra rồi?
Chung Văn Thư nghe được tin tức này, trên mặt lộ ra nụ cười khoái ý cợt nhả.
- Đúng vậy! Thiếu gia, hai người ta tìm tuy rằng thực lực không cao nhưng là theo dõi giám thị gì gì đó tuyệt đối đáng tin! Hiện tại con rùa nhỏ kia ngay ở trong rừng rậm ngoài thành săn giết ác mộng thú!
- Tốt! Làm không tồi!
Chung Văn Thư cười ha hả. Mấy ngày này hắn một mực đều đang săn giết ác mộng thú. Một tháng trước hắn còn có thể hành hạ người dự thi khác để tìm vui, bởi vì giết bọn họ đạt được giá trị công huân còn nhiều hơn so với săn giết ác mộng thú. Còn có gì so với cướp đoạt đồ vật người khác vất vả tích cóp từng ly từng tí càng có khoái cảm chứ?
Nhưng là về sau, theo giá trị công huân của hắn càng ngày càng cao, săn giết người dự thi bình thường đã vô dụng. Người mạnh hơn, hắn cũng có chút kiêng kỵ, sợ lưỡng bại câu thương.
Bởi vậy, hắn chỉ có thể giết ác mộng thú. Giết ác mộng thú bất kể giá trị công huân cao bao nhiêu đều không bị chiết khấu.
Nhưng như vậy thật sự quá buồn tẻ. Giết hơn hai tháng, Chung Văn Thư cảm giác trên đầu đều đã mọc mầm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


