- Lâm Minh, mau lui lại!
Thanh âm dồn dập của Mộ Thiên Tuyết vang lên trong đầu Lâm Minh, lúc này chênh lệch kinh khủng ở giữa lực lượng cùng linh hồn của Lâm Minh, dùng đom đóm so với trăng sáng cũng không đủ để hình dung!
Hắn muốn mượn lần công kích này, phi thân chạy trốn.
Dù sao linh hồn cổ xưa kia rất có thể chính là tồn tại bị Phong Thần đại pháp trấn áp kia, nếu là như vậy thì cho dù nó vô cùng cường đại, cũng phải bị trận pháp phong ấn này chế ước, mình không phải là không thể nào chạy trốn!
- Ừm?
Linh hồn cổ xưa kia thấy Đế Tôn Liên Hoa màu đỏ thẫm sau lưng Lâm Minh, phát ra một tiếng ngâm khẽ, tựa hồ có chút kinh ngạc, tuy nhiên cũng chỉ là ngoài ý muốn mà thôi, đúng lúc này, thương mang Thanh Liên có Lôi Hỏa đan vào đã xông thẳng mà đến, linh hồn cổ xưa căn bản không lưu tâm, ý niệm vừa động, chỉ nghe một tiếng "Hô" vang nhỏ, Chiến Linh của nó cuồn cuộn mãnh liệt phóng xạ đi ra ngoài.
Có cảm giác không cách nào địch nổi, đầy dẫy cả không gian, Lâm Minh phát Lôi Hỏa Thanh Liên ra, bị hình chiếu thế giới ý chí của nó cắn nuốt, phảng phất giống như hình chiếu ý chí của nó tạo thành tạo thành hắc động không nhìn thấy, cắn nuốt hết thảy.
- Biến mất?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


