- Đây... Đây là... Ta không nhìn lầm chứ?
Như vậy nhận được chỉ là Tử Dương thạch mà thôi.
Mà Tử Dương tinh là do rất ít Tử Dương thạch kết tinh ra, giống như kim cương trong tro núi lửa, đã ít lại càng ít.
Lúc trước ở trong Bí cảnh Hồng Hoang, trên trăm cao thủ Toàn Đan ở trong Tử Sơn trải qua vài ngày vài đêm không ngừng cố gắng, cũng chỉ khai thác được mấy tỉ Tử Dương thạch, trên vạn khối Tử Dương tinh đã chất thành ngọn núi nhỏ rồi.
Mà mà so với ngọn núi Tử Dương tinh trước mắt mà hiện tại Lâm Minh nhìn thấy thì thật sự là nhỏ bé không đáng kể.
- Trên thế giới này, lại có Tử Dương tinh lớn như vậy? Là thiên nhiên tạo thành? Hay là do người tạo nên?
Lâm Minh cảm thấy không thể tin, đây là tài phú cực lớn tới mức nào? Quả thực không thể tính toán.
Nếu là thiên nhiên, không thể tưởng tượng được làm sao mà pháp tắc và tự nhiên lực tạo nên Tử Dương tinh lớn và thần kỳ như thế!
Mà nếu như là người tạo nên, Lâm Minh nghĩ không ra là ai có bút tích lớn như vậy, chỉ sợ phải là Thiên Tôn mới có tài lực này à, nhưng mà ngày đó vị Thiên Tôn kia vì sao phải di lưu một khối Tử Dương tinh lớn như vậy chôn ở trong không gian thần bí trong lòng đất này, đây không phải lãng phí sao?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


