Trong lòng Lâm Minh có chút hoài nghi. Đồ vật hiếm có như vậy, ngay cả Lạc Phi và nam nhân họ Lạc kia đều tìm không thấy, cô bé trói gà không chặt này lại làm sao biết được?
Hơn nữa những đặc trung của Tử Dương thạch thai mình miêu tả kia, nàng thật sự có thể nhận ra được? Một cô bé 11, 12 tuổi lại có thể có bao nhiêu kiến thức chứ?
Điều này thật sự có chút giải thích không thông.
Điều Lâm Minh nghĩ đến, những người khác tự nhiên cũng nghĩ đến. Lạc tiên sinh híp mắt nhìn cô bé này, ngón tay khẽ gõ mặt bàn:
- Ngươi làm sao có thể biết được?
- Hì hì, trẻ ngoan phải ngoan ngoãn nghe lời, không được nói dối nha!
Lạc Phi cười hì hì nói, tuy rằng giọng nàng dịu dàng nhưng trong loại giọng điệu này lại ẩn chứa mùi vị khiến người không rét mà run. Với tu vi Thần Hải hậu kỳ của nàng, cảm giác áp bách đối với một cô bé thật sự quá lớn, hơn nữa cô bé này rõ ràng bình thường đã rất sợ Lạc Phi, bị nàng nói như vậy cô bé lập tức rụt cổ, không dám nói tiếp.
Lâm Minh đứng lên nói:
- Đừng sợ, nói sai cũng không sao cả.
Lâm Minh tận lực làm thanh âm mình lộ vẻ thân thiết một chút, tuy nhiên hắn ở phương diện này thật sự không có thiên phú gì. Cô bé vẫn thật khẩn trương như cũ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


