Nhìn thấy Bạch Minh Ngọc trước mặt Lâm Minh giống như đống thịt bằm, đám trưởng lão ở đây mí măt đều nhảy lên, sự tình có thể đại khái đoán ra, Lâm Minh và Diệp Thủy Đồng ở trong một cái hầm bí mật bị Đoạn Hồn Sơn và tộc nhân Huyền Cốt đánh lén, Lâm Minh hoài nghi mình bị người khác bán đứng, sau đó căn cứ theo khẩu cung của một tên địch nhân bị bắt được, chỉ ra đầu mưu là Bạch Minh Ngọc.
Hiển nhiên, trừ khẩu cung của tên địch nhân kia, Lâm Minh cũng không có chứng cớ thiết thực, sự tình trải qua đến tột cùng có phải như vậy hay không, chỉ có khi chân chính sưu hồn mới có thể công bố, nhưng Sưu Hồn Thuật loại công pháp bá đạo này, chỉ cần sưu hồn một lần thì sẽ phá hư tinh thần chi hải của người bị điều tra, sau đó không thể tra xét lần thứ hai, nói cách khác, Lâm Minh còn chưa sưu hồn Bạch Minh Ngọc.
Không sưu hồn, Lâm Minh cũng không có mười phần nắm chắc nhận định Bạch Minh Ngọc là phản đồ.
Dưới tình huống như vậy, hắn vẫn động thủ trước đánh cho Bạch Minh Ngọc tàn phế, sau đó đưa vào trong Tiêu Dao Cung giết chết, sau đó lại trước mọi người sưu hồn.
Lâm Minh ác độc tạm không nói đến, chỉ cần thực lực đáng sợ kia của hắn cũng khiến cho đám trưởng lão ở đây kiêng kỵ không thôi, Bạch Minh Ngọc có thể ở trong mấy tên thiên tài Thần Hải hậu kỳ vây giết mà có thể chạy trốn, nhưng mà lại bị Lâm Minh bắt sống! Thực lực đối lập này, cũng không chỉ kém một chút đâu.
- Lâm Minh chỉ dựa vào câu nói đầu tiên của đệ tử Huyền Cốt tộc kia mà giết Bạch Minh Ngọc, ta là Bạch trưởng lão thì cũng sẽ phẫn nộ!
- Quả thật, tiểu tử này đến Tiêu Dao Đảo ta chính là muốn Thập Tuyệt Ngộ Đạo Quả, đến cầu xin chúng ta, còn kiêu ngạo như vậy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


