Chờ đợi hai canh giờ đối với đám người Lâm Minh mà nói là tương đương thích ý. Mọi người đều đang nhắm mắt dưỡng thần, nghỉ ngơi dưỡng sức, điều chỉnh đến trạng thái đỉnh nhất.
Mà Lâm Minh lại đang tra xét Tu Di Giới do người dẫn đội Đoạn Hồn Sơn và Huyền Cốt tộc để lại sau khi chết. Đáng tiếc trong Tu Di Giới của bọn họ cũng không có tài nguyên khoáng sản gì, chắc là hai tên dẫn đội này chỉ là cấp hó. Tài nguyên Đoạn Hồn Sơn và Huyền Cốt tộc thu thập được hẳn là rơi vào trong tay chủ đội.
- Thật nghèo.
Lâm Minh lắc lắc đầu, đối với người đã từng gặp nhiều chí bảo như Lâm Minh mà nói, tài phú của đệ tử thân truyền của Đoạn Hồn Sơn và Huyền Cốt tộc với hắn không tính là gì. Về phần ngọc giản tu luyện của Đoạn Hồn Sơn và Huyền Cốt tộc lại càng không có ý nghĩa. Công pháp tu luyện của Đoạn Hồn Sơn đều là liên quan linh hồn công kích, mà Huyền Cốt tộc thì lại là các loại thuật thải bổ song tu, cùng với thông qua vui vẻ trên giường để tìm hiểu pháp tắc Sinh mệnh.
Chiến trận tuy rằng có thể cung cấp bảo hộ đối với đệ tử hơi yếu, nhưng là không có khả năng duy trì lâu như vậy. Mới qua thời gian 30’, chiến trận liền bị phá.
Chiến trận vừa vỡ, tổn thất của đệ tử lập tức tăng lên kịch liệt. Không ngừng có người bị thương, không ngừng có người tử vong.
Sau 45’, tổn thất một nửa đệ tử.
Sau một canh giờ, tử vong hơn phân nửa. Bạch Minh Ngọc mặc dù có Lôi châu nhưng cũng không phải vô cùng vô tận. Vào lúc này, Lôi châu của hắn đã dùng hết.
Tuy nhiên, thực lực bản thân Bạch Minh Ngọc lại rất mạnh, hơn nữa hắn càng đánh càng hăng. Chiến đấu kịch liệt một canh giờ, hắn rồi lại vẫn còn hơn nửa thể lực, mà nhìn lại Công Dương Cốt Đả của Huyền Cốt tộc và Hồn Thiên Lý của Đoạn Hồn Sơn lấy hai đánh một nhưng lại có chút chống đỡ không được!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-332842.png&w=256&q=75)