Đây là thu hoạch lớn nhất nhiều ngày qua Lâm Minh và Hồng Hi khổ luyện thương đạt được, đó chính là mỗi chiêu dùng hết, khí thế vẫn không đứt, lại tích tụ vào thương chiêu tiếp theo, cuối cùng bột phát ra một chiêu cuối cùng, quét ngang tất cả.
Tốc độ thương của Lâm Minh nhìn qua chậm hơn Chu Viêm rất nhiều, Chu Viêm đánh ra ba kiếm, Lâm Minh nhiều nhất chỉ đánh ra một thương nhưng khiến cho người ta khó tin chính là một thương của Lâm Minh lại có thể ngăn cản ba kiếm của Chu Viêm.
Bản thân tên quý tộc này chỉ có thiên phú nhị phẩm, bây giờ đã hơn ba mươi tuổi, mới bước vào Luyện Thể tầng ba, tự nhận mình đối với võ đạo có một chút giải thích, cho nên quay sang tên hộ vệ của mình nói như thế.
- Đại nhân, kiếm chiêu của Chu Viêm quả thật mất đi cảm giác nhẹ nhàng, thuộc hạ cũng rất kỳ quái, tuy nhiên kiếm quang lúc trước Chu Viêm thi triển ra quả thật rất linh hoạt, sắc bén, cho dù là thuộc hạ đối mặt với kiếm quang kia, cũng không chắc tiếp được.
Tên hộ vệ này cũng hơn ba mươi tuổi, mới bước vào Luyện Thể tầng năm, nhưng mà nhìn thấy chiêu thức lúc trước Chu Viêm thi triển ra hắn không thể không thừa nhận, nếu như mình đánh với Chu Viêm, hắn chỉ nắm chắc ba, bốn thành chắc thắng.
- Ngay cả loại kiếm quang này mà ngươi cũng không tiếp được?
Vị quý tộc thừa kế kia nở nụ cười, trong lòng không cho là đúng:
- A Uy, ngươi quá coi nhẹ mình, mấy năm nay, Thất Huyền võ phủ trừ Lăng Sâm, Thác Khổ mấy người bọn họ ra, những người khác thế hệ sau không bằng thế hệ trước, trước kia Thất Huyền võ phủ đào tạo ra võ giả vượt cấp chiến đấu đơn giản như ăn cơm uống nước, nhưng ngươi xem tên Chu Viêm này, ta nhớ không lầm thì hắn ở trên Bài Danh thạch trước ba mươi mà, kiếm trên tay hắn...
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


