Lâm Minh lúc này chìm đắm trong đá khắc Hỗn Độn liền tiến nhập trạng thái vong ngã, mất đi cảm giác đối với mọi chuyện xung quanh.
Tiêu Thiếu Bạch ở một bên xem có chút sững sờ, bọn họ tiến vào Tháp vật tổ chỉ mà mấy khắc mà thôi, lại phải trong thời gian này lựa chọn xong, những người khác còn ở bên ngoài chờ đợi, nếu mỗi người đều chiếm dụng chiếm quá nhiều thời gian thì tất cả thiên tài ba đại phân cung chọn lựa mấy ngày mấy đêm cũng chưa xong.
- Lâm huynh, ngươi không phải chọn đá khắc Hỗn Độn chứ, chúng ta còn không bao nhiêu thời gian.
Vũ trụ, bốn phía cao thấp gọi là vũ, từ cổ tới kim gọi là trụ, vũ thì vô cùng, không thấy giới hạn, trụ thì vô hạn, không biết bắt đầu khi nào! 12 khối đá khắc Hỗn Độn, trong đó một khối lớn nhất cũng chỉ khoảng 1 trượng vuông, chỉ bằng cỡ 1% Thập Trượng Thiên Tỳ. Nhưng mà lại ẩn chứa vô tận huyền diệu, cho dù Thập Trượng Thiên Tỳ cũng không thể bằng được.
Đây cũng không phải nói người khắc Thập Trượng Thiên Tỳ cảnh giới không đủ, kỳ thật, tộc trưởng Phượng tộc thượng cổ kém cỏi nhất đều là tồn tại cấp Thánh chủ, trong đó người nổi bật đá đến gần cảnh giới Giới vương, mà người triện khắc Thập Trượng Thiên Tỳ, chính là một cường giả gần cảnh giới Giới vương, hắn hao phí 360 năm để khắc Thập Trượng Thiên Tỳ, mức độ huyền diệu cỡ nào có thể nghĩ mà biết!
Nhưng, hắn dù có cường đại mấy đi nữa. Cũng là một võ giả mà thôi. Cũng không so được với Thiên Tôn, mà Thiên Tôn, lại không so được với vũ trụ! Bởi vì Thiên Tôn tìm hiểu chính là pháp tắc vũ trụ!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-332842.png&w=256&q=75)