Mực nước dâng lên gần 10 mét, như vậy những hộ dân ở tầng ba, thậm chí tầng bốn sẽ phải chạy lên các tầng cao hơn.
“Hơn nữa, đã có không ít cửa sổ của các hộ dân bị bão thổi vỡ rồi.” Khương Tầm đột ngột nói, giọng điệu có chút nặng nề.
“Xin chào, cho hỏi có phải là chủ hộ 2603 không? Tôi là chủ hộ 2303. Chuyện là, bây giờ đang trong thời kỳ khó khăn nên tôi đã lập một nhóm chat mời tất cả các chủ hộ vào, như vậy sẽ tiện hơn cho việc hàng xóm láng giềng giúp đỡ lẫn nhau…”
Vừa rời khỏi phòng sách, Khương Mịch đã thấy một người đàn ông chừng ba mươi tuổi đứng trước cửa nhà. Dáng vẻ của anh ta rất lịch thiệp, lúc này anh ta đang cầm điện thoại, vui vẻ nói chuyện với mẹ Khương.
“Để con.” Khương Mịch khẽ gạt tay mẹ Khương khi bà định đưa điện thoại ra, rồi tự mình chìa máy về phía người đàn ông.
Người đàn ông mặc vest thoáng sững lại, ánh mắt sáng lên. Anh ta âm thầm quan sát cô từ đầu đến chân, nụ cười trên môi càng thêm rạng rỡ.
Vào nhóm xong, Khương Mịch nhận ra đã có hơn một trăm người. Có vẻ nhiều gia đình cho cả nhà cùng tham gia. Tin nhắn trôi nhanh đến mức chỉ cần lướt nhẹ, hàng chục tin mới đã hiện lên.
“Ngoài ra, cô có tiện cho biết nhà cô còn bao nhiêu lương thực không?” Người đàn ông mặc vest lại lấy ra một tập tài liệu, ôn hòa hỏi.
Khương Mịch khẽ nheo mắt, khóe môi nhếch lên, thản nhiên đáp: “Căn hộ này mới sửa xong, gia đình tôi chỉ đến ở thử hai ngày thôi, nên cũng không tích trữ gì nhiều. Cả nhà tôi còn đang lo đây, không biết bao giờ chính phủ mới cử người đến cứu viện.”
Người đàn ông mặc vest vừa nghe vừa ghi chép, xong việc lại cười ha hả: “Không sao, chúng ta phải tin tưởng vào chính phủ. Hơn nữa, bây giờ hàng xóm láng giềng nên giúp đỡ lẫn nhau. Nhà cô không có đồ ăn thì có thể lên nhóm trao đổi bằng vật tư khác mà, đúng không?”
Khương Mịch khách sáo thêm vài câu rồi tiễn anh ta đi.
Hai mẹ con trở lại ghế sofa. Mẹ cô nhớ đến hai túi gạo và bột mì trong bếp cùng đủ loại rau thịt, trái cây trong tủ lạnh. Bà huých nhẹ vào tay Khương Mịch, ho khan hai tiếng: “Này con gái, nhà mình có nhiều đồ ăn như vậy, sao con lại nói thế.”
Mẹ Khương đã sống khổ nửa đời người, lại vốn có bản tính lương thiện. Vì phải nói dối như vậy, bà không khỏi cảm thấy áy náy, thấy mình ích kỷ và như đang không muốn giúp người khác.
Khương Mịch hiểu. Ngày xưa cô cũng vậy, nhưng thứ cô nhận lại chỉ là lòng tham không đáy của người khác.
“Mẹ, nhà mình tận bốn người. Chút đồ ăn đó thì duy trì được mấy ngày chứ? Hơn nữa mẹ xem, bão mạnh thế này, không biết bao giờ thì mất nước, mất điện. Đến lúc đó, gạo với bột mì làm sao mà nấu?” Khương Mịch nhẹ nhàng an ủi. Mẹ Khương nghĩ lại thấy đúng nên bà bắt đầu lo lắng không biết mất nước mất điện thì phải làm sao.
Vừa nói xong, chiếc TV đang mở bỗng vụt tắt. Mẹ Khương giật mình, vội vàng đứng dậy kiểm tra, một lúc sau mới lo lắng nói: “Quả nhiên con nói trúng rồi. Bây giờ thì hay rồi, mất điện thì làm sao nấu cơm được?”
Mất nước mất điện là chuyện bình thường. Khương Mịch cười cười, đứng dậy đi vào phòng sách, giả vờ lấy ra một chiếc máy phát điện gia đình cỡ nhỏ nhưng thực chất là lấy từ không gian của mình. Dòng điện bị ngắt ngay lập tức được khôi phục.
“Lúc sửa nhà, con thấy điện áp ở đây không ổn định nên mua một cái nhỏ để dự phòng. Không ngờ lại có lúc dùng đến.”
Cha Khương giả vờ không để ý đến lời giải thích của cô, cười ha hả phối hợp với vợ, hết lời khen con gái giỏi giang và biết suy nghĩ.
Hơn mười giờ tối, đợi cha mẹ đi nghỉ, Khương Mịch đứng trước cửa sổ phòng khách. Ánh mắt cô dừng lại ở lớp kính ngoài cùng. Lúc này, trên mặt kính đã bắt đầu xuất hiện những vết nứt nhỏ li ti, là do những mảnh đá vụn bị gió mạnh cuốn lên đập vào.
Tuy nhiên, cô không quá lo lắng. Đây mới là lớp ngoài cùng, bên trong còn bốn lớp kính nữa cơ mà. Hơn nữa, bão sắp tan, ngày mai qua đi, sóng thần sẽ đến.
Lại là một đêm ngon giấc.
Hậu quả của việc cả tòa nhà mất điện là hầu hết các gia đình đều mở cửa, túm năm tụm ba ngoài hành lang nói chuyện. Dù cách một cánh cửa vẫn có thể nghe thấy tiếng ồn ào của hàng xóm. Thậm chí có những người tích trữ nhiều lương thực còn bày ra các quầy hàng nhỏ, nhân cơ hội kiếm chác.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



