Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thiên Tai Tận Thế: Ta Mang Theo Không Gian Tích Hàng Nằm Thẳng Chương 41: Cố Gắng Hết Sức Đừng Để Dầm Mưa

Cài Đặt

Chương 41: Cố Gắng Hết Sức Đừng Để Dầm Mưa

Nhờ sự che chắn của balo, Giang Phỉ lấy ba bộ áo mưa dày kèm mũ từ trong kho hàng siêu thị ra, chia cho Lục Dục và Tiêu Sơ Hạ.

“Bây giờ cảm mạo không tiện mua thuốc, cố gắng hết sức đừng để dầm mưa.”

“Được.” Lục Dục nhận bộ áo mưa trước, bơm khí cho chiếc thuyền cao su ở cầu thang.

Sau khi Giang Phỉ và Tiêu Sơ Hạ mặc áo mưa xong, Lục Dục thuận theo cửa sổ sát sàn bị vỡ của một hộ gia đình nào đó để bơi thuyền ra ngoài.

Vì cúp điện nên xung quanh tối đen như mực, tất cả đều dựa vào chiếc đèn pin chống nước trên thuyền cao su của anh, miễn cưỡng có thể nhìn thấy vật.

Cơn mưa nhỏ rả rích rơi xuống mặt nước, xô ra từng đợt sóng nhỏ, đẩy đám lá rụng trôi lềnh bềnh và cả xác động vật to lớn.

Tiêu Sơ Hạ cắn chặt môi, đè nén nỗi sợ hãi trong lòng.

Thẳng cho đến khi nhìn thấy một thi thể mà đầu và cổ sắp đứt rời khỏi nhau chậm rãi trôi qua, cô ta sợ đến mức suýt chút nữa thì hét lên.

Cô ta cố gắng giữ bình tĩnh, bắt lấy cánh tay của Giang Phỉ rồi nhỏ giọng hỏi: “Chị gái, hình như tôi nhìn thấy người tạo tin đồn trong nhóm chat kia, sao anh ta lại chết vậy…?”

Giang Phỉ nghiêng đầu nhìn.

Thi thể của Châu Lãng nổi trên mặt nước, cái đầu lắc lư.

Khi ấy hình như cô không chặt gãy xương của thằng chó này thì phải.

“Trời tối, cô nhìn nhầm người rồi.”

Tiêu – ngây thơ – Sơ Hạ tin lời nói dối của Giang Phỉ, nhưng vẫn sợ hãi không dám buông cánh tay cô ra.

Lục Dục ngồi ở đằng trước liếc mắt nhìn thi thể, khóe môi nhếch lên, không hề vạch trần lời nói dối của cô.

Một tiếng sau.

Lục Dục dừng chiếc xuồng cao su lại trước trung tâm thương mại lớn nhất ở Lâm thành.

Trước kia trung tâm thương mại đèn đèn đuốc sáng trưng cả đêm, nhưng hôm nay lại chìm ngập trong bóng tối.

Dưới tầng năm đều bị nhấn chìm hết.

Trên cơ bản cửa sổ đã vỡ hết, tường ngoài bong tróc diện rộng, thấp thoáng có thể nhìn thấy xe hơi hỏng, cây cối… bị gió bão thổi bay vào trong.

Lục Dục chọn một vị trí hẻo lánh để cố tình chiếc thuyền cao su, sau đó bước vào trung tâm thương mại từ cửa sổ.

Giang Phỉ và Tiêu Sơ Hạ theo sát đằng sau anh.

Bây giờ vẫn chưa có bao nhiêu người ra ngoài tìm vật tư, trong trung tâm thương mại yên tĩnh đến lạ thường.

“Chúng ta chia ra hành động, trước khi trời sáng nhất định phải về đây tập trung.”

Dứt lời, Lục Dục lấy hai chiếc đèn pin ra đưa cho hai người kia rồi đi trước.

Tiêu Sơ Hạ nhìn Giang Phỉ với vẻ mong chờ: “Chị gái, chúng ta đi chung đi.”

“Nếu có đường đỏ thì càng tốt, tôi thích ăn bánh trôi nếp đường đỏ nhất, vừa ngọt vừa dẻo.”

Tiêu Sơ Hạ nhịn suốt một đường, vừa định bắt đầu chế độ lắm mồm thì Giang Phỉ đã chuồn mất.

Tiêu Sơ Hạ bần thần tại chỗ, một tay cầm đèn pin, một tay càm con dao ngắn, chớp mắt nhìn.

Chị gái nhất đinh phải về nhanh đấy nhé!

Chứ tôi sợ lắm!

Giang Phỉ cũng không rời khỏi tầng năm mà lấy một ít vật tư trong kho hàng siêu thị, cứ đi được vài bước là lại ném một món, đảm bảo Tiêu Sơ Hạ có thể nhặt được.

Cô không thích nợ ân tình của người khác, coi như là trả lại túi vật tư ở siêu thị tươi sống bốn mùa cho đối phương đi.

Ném đồ xong, Giang Phỉ đeo thiết bị lặn vào rồi nhảy xuống nước, bơi thẳng tới các cửa hàng trang sức lớn ở tầng một.

Chướng ngại vật trong nước quá nhiều khiến cô không dám bơi nhanh.

Nếu có thể chỉ dùng suy nghĩ để thu vật thì tốt rồi.

Tiếc rằng tay của cô nhất định phải sờ vào được vật thể thì ới có thể thu đồ vào trong nhà kho siêu thị.

Tìm được một quán trang sức, Giang Phỉ linh hoạt tránh khỏi chướng ngại vật rồi chui vào trong, cứ nhìn thấy quầy hàng là thu.

Không cần biết mi là gì, ta đều cất vào hết.

[Tinh… kiểm tra được vàng: 1658 gam.]

[Tinh… kiểm tra được vàng: 1111 gam,]

[Tinh… kiểm tra được vàng: 265 gam.]

Tiếng nhắc nhở của hệ thống liên tiếp vang lên, Giang Phỉ cười tít cả mắt.

Chuyến này đáng!

Đợi khi bình dưỡng khí đã sắp cạn kiệt, cô mới ngoi lên bờ với vẻ lưu luyến không rời.

[Tinh… tiến độ mở khóa khu vực thứ ba hiện tại: 98%.]

Chỉ còn thiếu một chút nữa thôi.

Đợi cất thiết bị lặn vào trong kho hàng siêu thị, Giang Phỉ kiểm tra số lượng dư của bình dưỡng khí, vẫn còn hai bình, khi ấy cô đặt mua trên mạng không nhiều cho lắm.

Cô cũng không dự định lặn xuống dưới nữa mà lấy một chiếc thuyền cao su bơi tới tòa nhà Vạn Phúc ở gần trung tâm thương mại.

Chỗ đó chuyên bán vàng.

Ở dưới nước mà cô còn lấy, vậy ở trong tòa nhà lại càng không thể bỏ qua hơn.

Cô không tin tối nay không thể mở khóa được một khu!

Tòa nhà Vạn Phúc tổng cộng có tám tầng, hiện giờ chỉ hai tầng lộ ra khỏi mặt nước, những tầng dưới đều đã bị nhấn chìm.

Trong một ô cửa sổ nào đó ở tầng bảy lộ ra ánh lửa hơi yếu.

Có người?

Giang Phỉ vòng ra đằng sau tòa nhà Vạn Phúc để lên bờ, cô cố định chiếc thuyền cao su lại, sờ con dao ngắn, rón rén nhẹ nhàng đi vào trong.

Đập vào mắt chính là quầy hàng bị đập vỡ, rõ ràng trước đó đã có người lấy đi.

Phát hiện phía bên phòng nghỉ của nhân viên truyền tới tiếng nói chuyện đứt quãng, cô cẩn thận đi lại gần.

Âm thanh dần dần trở nên rõ ràng hơn…

“Đến khi nào trận hồng thủy này mới kết thúc đây? Bây giờ tôi nằm mơ cũng muốn rời khỏi cái nơi quỷ quái này.”

“Hồng thủy kết thúc, trật tự sẽ được khôi phục, mấy tên cảnh sát kia sẽ bắt đầu lùng bắt chúng ta, mày muốn quay về nhà tù trải qua cuộc sống trước kia sao? Tiếp tục làm tội phạm giết người?”

“Được rồi, giờ nghĩ phải chia cái đống này như thế nào trước đã.”

Giang Phỉ đã hiểu ra, đây là ba tên tội phạm trốn trại.

Cửa phòng nghỉ đã bị dỡ xuống, cô trốn trong bóng tôi có thể nhìn thấy rõ tình hình bên trong.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc