Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thiên Tai Tận Thế: Ta Mang Theo Không Gian Tích Hàng Nằm Thẳng Chương 35: Không Bớt Lo Được Tí Nào Cả

Cài Đặt

Chương 35: Không Bớt Lo Được Tí Nào Cả

Một tiếng mèo kêu kéo suy nghĩ của Lục Dục quay trở lại.

Con mèo quýt cọ đầu vào lòng bàn tay anh với vẻ lấy lòng.

Chủ nhân, mi đừng im lặng như thế! Ta sợ lắm!

“Không bớt lo được tí nào cả.” Lục Dục búng nhẹ vào trán con mèo quýt nhỏ.

“Lần sau còn lén chạy ra ngoài thì tao không cần mày nữa.”

Con mèo quýt chớp đôi mắt vô tội, nó nghiêng đầu gối lên tay anh.

Nó chỉ là một con mèo thôi, chẳng biết gì cả.

2202.

Mất đi con mèo quýt nhỏ, Giang Phỉ ngồi trên sô pha với tâm trạng buồn bực không vui, cô mở nhóm chat chủ hộ lên.

Châu Lãng có thể xuất hiện ở bãi đỗ xe chứng minh gã là chủ hộ.

Nếu gã sống gần vậy lần sau ra ngoài có thể xử lý luôn.

Nhưng điều nằm ngoài ý muốn là Giang Phỉ vừa vào nhóm chat đã trông thấy Wechat của Châu Lãng.

Anh ta dùng ảnh của mình làm hình đại diện, biệt danh trong nhóm là 1101 – tòa A.

Chính là tòa nhà của cô.

Hai tiếng trước Châu Lãng đã gửi một tin nhắn đầu tiên.

1101 – tòa A: [Tôi có một kiến nghị, bây giờ bên ngoài lụt cao như thế, không bắt xe được, nhà nào có phương tiện giao thông thì nên giúp đỡ miễn phí, chở mọi người đi mua vật tư.]

Có người nói gã không biết xấu hổ, có người thì lại phụ họa và ủng hộ.

Giang Phỉ kéo xuống đọc nhật ký trò chuyện.

Châu Lãng không chỉ chụp trộm xe hàng của cô mà còn tạo tin đồn trong nhóm chat.

1101 – tòa A: [Xe tải này là của ai đây?]

[Vừa rồi tôi nhẹ nhàng xin bọn họ chở tôi một đoạn, cũng đồng ý trả tiền rồi nhưng bọn họ không giúp cũng thôi đi, lại còn vô duyên vô cớ chửi tôi một trận, đúng là đồ điên.]

[Tin tức mới nhất đây! Tôi nhìn thấy chiếc xe tải này chở rất nhiều đồ về! Tôi đã hỏi bên quản lý tài sản! Là xe của 2202!]

1101 – tòa A: [@2202 – tòa A, bây giờ Ngọc Lan Uyển gặp khó khăn, mọi người thân là một phần tử của tòa A lý ra nên chung tay vượt qua, cô có xe tải có thể cho mọi người mượn dùng được không?]

[Nếu cô không muốn vậy bán đống đồ mà cô mang về cho chúng tôi với giá gốc cũng được.]

[Anh em xa không bằng láng giềng gần, cô cũng không thể trơ mắt nhìn chúng tôi chết đói được chứ.]

2103 – tòa A: [@1101 – tòa A, người đã bao nhiêu tuổi rồi mà còn không biết xấu hổ ăn nói lung tung, người ta có cho mượn xe hay không, có bán vật tư hay không thì liên quan quái gì đến anh!]

[Còn nữa, bây giờ một túi cải thảo tận một trăm đồng, anh lấy đâu ra thể diện mà đòi giá gốc? Đến con muỗi cũng không dùi thủng được da mặt dày của anh.]

[Nhân lúc bây giờ mọi người vẫn còn coi anh là con người, anh nên làm ít việc mà người làm đi.]

2103 điên cuồng chửi Châu Lãng, hùng hổ ép người đến mức không dám gửi tin nhắn nữa.

Giang Phỉ rất khâm phục.

Cái miệng của Tiêu Sơ Hạ đúng là lợi hại thật.

Có điều, Châu Lãng có thù tất báo, nói không chừng sẽ tìm theo địa chỉ tới trả thù cô.

Giang Phỉ nghĩ ngợi một lúc rồi @ Châu Lãng, gửi tin nhắn kéo thù hận.

[Rác rưởi, có bản lĩnh thì tới mà lấy.]

Bớt cho cô phải chạy một chuyến để giết chết thằng chó này.

Hôm nay thời gian dư dả, cô có thể nấu thức ăn cho bữa sau.

Cô đã tích trữ không ít thịt gà, có thể làm gà cay, gà cung bảo, gà ba chén, khung gà cay, gà nướng vị đậu, gà chảy nước miếng…

Giang Phỉ nói làm là làm luôn, cô lấy nguyên liệu tương ứng ra, lại tiến vào siêu thị nuốt vàng tìm một cái cuốc với một túi hạt giống cải thảo, dự định thử xem đất ở trong này có thể trồng trọt được không?

Nhưng cô không có kinh nghiệm trồng trọt nên chỉ có thể thử vận may.

Giang Phỉ vụng về bắt đầu đào hố, đổ hạt giống, lấp đất, tưới nước, tưới phân.

Hy vọng có thể nảy mầm được.

Bận việc xong, cô chui ra khỏi siêu thị nuốt vàng và chuẩn bị nấu cơm, một phen này làm đến tận mười giờ tối.

Giang Phỉ đang thu dọn rác trong phòng thì đột nhiên nghe thấy tiếng tít tít chói tai truyền tới từ cửa chính.

Có người định cưỡng chế xông vào, kích hoạt tiếng cảnh báo của cửa điện.

Giang Phỉ lập tức cầm dao lên, tắt hết toàn bộ đèn rồi đi ra đến cửa.

Ngoài cửa thi thoảng lại vang lên tiếng “thùng”, “rầm”, giống như có vật nặng rơi xuống đất vậy.

Rất nhanh, ngoài cửa đã rơi vào trong yên lặng.

Giang Phỉ cẩn thận vặn tay nắm cửa, nắm chặt con dao.

3… 2…

Giang Phỉ mở tung cửa ra nhưng bên ngoài lại không có một ai cả.

Vừa mới quay đầu đã trông thấy cửa cầu thang để mở.

Lục Dục đang kéo một người, đứng trước cửa sổ ở hành lang, trông như định ném đối phương xuống dưới vậy.

Hành động của anh cực giống như đang giết người giấu xác.

Bốn mắt nhìn nhau, bầu không khí chợt trở nên hơi lúng túng…

Lục Dục kéo người kia cách khỏi cửa sổ một cách tự nhiên: “Vừa rồi tôi ra ngoài vứt rác nhìn thấy người này đang bẻ khóa cửa nhà cô, còn chưa kịp tới ngăn cản thì anh ta đã bị điện giật bất tỉnh rồi.”

“Tôi nghi ngờ anh ta là trộm, tính dẫn anh ta đi tìm quản lý tài sản để báo cảnh sát.”

“Ra là như thế.” Giang Phỉ nhìn thấu nhưng không vạch trần, cô đặt con dao xuống, đi qua đó.

Người mà Lục Dục đang kéo còn không phải Châu Lãng ban ngày rất vênh váo hay sao?

“Muộn như thế chắc bên quản lý tài sản đều nghỉ ngơi hết cả rồi, không có khả năng tới đây đau, anh cứ ném anh ta ở chỗ này trước đi, di động của tôi vẫn còn pin, lát nữa sẽ báo cảnh sát xử lý.”

“Được.” Lục Dục thả Châu Lãng ra, liếc mắt nhìn cửa phòng ở cách đó không xa rồi hỏi lại: “Cửa điện nhà cô làm không tồi đấy.”

Giang Phỉ chợt thót tim.

Bây giờ Ngọc Lan Uyển đã cắt điện nhưng chỉ có mỗi nhà cô có điện, rất dễ thu hút sự nhòm ngó của người khác.

Cô có thể lắp một cánh cửa điện ở hành lang đề phòng người ở tầng dưới, nhưng Lục Dục sống ngay bên cạnh nhà cô lại không có cách nào đề phòng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc