Than củi có tác dụng hấp phụ tạp chất, cộng thêm vải lọc, bước này có thể loại bỏ các chất rắn không tan như bùn cát trong muối thô. Tô Hạ dùng cái muôi trên tay làm que dẫn, múc nước muối trong nồi đổ vào thiết bị lọc. Vì vải nàng dùng không tốt bằng giấy lọc nên cần phải lọc đi lọc lại vài lần mới có được nước muối sạch hơn.
Tiếp đó, nàng cho vôi sống và tro bếp vào dung dịch nước muối, khuấy đều để chúng phản ứng hoàn toàn. Thành phần chính của vôi sống là Canxi oxit, tro bếp là Kali cacbonat. Khi khuấy đều hòa tan ba thứ này, các ion canxi sẽ phản ứng với ion sunfat trong muối thô tạo thành kết tủa Canxi sunfat không tan trong nước.
Nàng giặt sạch vải lọc rồi tiếp tục lọc, sau khi lọc xong lại thêm vôi sống và tro bếp vào nước muối, lặp lại nhiều lần như vậy cho tới khi kết tủa sinh ra ngày càng ít, nghĩa là ion sunfat trong muối thô đã gần như bị tiêu hao sạch. Lúc này không cần thêm vôi và tro nữa, chỉ cần đổ nước muối lại vào nồi bắt đầu đun, đợi nước bay hơi hết là có được muối tương đối tinh khiết.
Sở dĩ gọi là tương đối tinh khiết là bởi bên trong vẫn còn một lượng nhỏ ion canxi, ion kali và các tạp chất khác. Để lâu sẽ có Canxi cacbonat kết tủa, chỉ cần bỏ đi là được, ion kali cũng không ảnh hưởng nhiều. Dù sao lúc ở tận thế không tìm được muối, nàng còn trực tiếp nấu tro bếp lấy muối kali để bổ sung muối cho cơ thể. Chút tạp chất này so với thành phần chính là Natri clorua trong nước muối thì chẳng đáng là bao.
Trong lúc nấu muối, Tô Hạ tranh thủ xử lý tiếp rau củ và các loại thịt. Giữa chừng thấy thùng nước ở khe đá đã đầy, nàng lại đi thay thùng khác để hứng nước tiếp. Điều khiến Tô Hạ vui mừng là trong lúc chuẩn bị nguyên liệu, nàng lại dẫn dụ được một con lợn rừng tới. Con lợn đó toàn thân đen nhẻm, răng nanh dài ngoằng, trông rất đáng sợ. Nàng cảm giác nó muốn trộm đồ ăn của mình, bèn quyết định ra tay trước. Ý niệm vừa động, một cái cây lớn bỗng xuất hiện chắn ngang trước mặt con lợn. Tô Hạ ôm thân cây lao về phía nó, cảnh tượng cực kỳ khôi hài, thân cây vừa chạm vào con lợn, nó lập tức biến mất, nằm gọn trong không gian. Đây là một con lợn trưởng thành, ít nhất cũng phải ba trăm cân, quả thực là món quà trời ban.
Nàng nghĩ tới lát nữa mình phải băm thịt làm nhân, lo rằng mùi thịt sẽ dẫn dụ quá nhiều dã thú tới nên nàng đem mấy thân cây khô trong không gian vây quanh nơi trú ẩn.
Đồng thời nàng gác lên mỗi thân cây một thanh gỗ dài, một đầu thanh gỗ đặt ngay tầm tay mình. Như vậy nếu có dã thú tới gần nàng sẽ nghe thấy tiếng động, lại có thân cây che chắn, nàng có thể gián tiếp thu dã thú vào không gian mà không lo bị chúng làm bị thương.
Sau khi làm xong hàng rào phòng hộ, nàng yên tâm chuẩn bị thức ăn. Tô Hạ không có đồng hồ cũng chẳng có vật tính giờ, trong rừng già rất khó phân biệt giờ giấc, nàng chỉ biết mình đã bận rộn rất lâu, trong lúc đó còn bắt thêm được một con lợn rừng nhỏ tới uống nước. Con này nhỏ hơn, chỉ chừng một trăm cân, có khi là cùng một nhà với con lợn lúc nãy.
Đợi đến khi nàng chuẩn bị xong nhân bánh bao và các loại thịt hun khói, rau củ băm nhỏ để làm cơm nắm thì nước muối trong nồi cũng gần cạn, quanh thành nồi đã kết tinh không ít muối trắng. Nàng dùng muôi đảo đều, nhanh chóng rang khô nước, muối trong nồi tuy không trắng tinh nhưng ít nhất cũng trắng hơn nhiều so với muối thô ban đầu.
Tô Hạ không kìm được đưa ngón tay quệt một ít muối nếm thử, vị mặn nguyên chất, không hề có vị đắng.
Lần làm muối này cực kỳ thành công, nàng ước tính lượng muối thu được bằng khoảng ba phần tư lượng muối ban đầu, nghĩa là từ hai mươi cân muối thô nàng tinh chế được khoảng mười lăm cân muối tinh. Nếu nàng có giấy phép buôn muối, chuyên tinh chế muối thô bán muối tinh thì đúng là siêu lợi nhuận! Nhưng Tô Hạ chỉ dám nghĩ vậy thôi, vì buôn muối lậu là phạm pháp, nàng không muốn đầu mình và thân mình "mỗi người một ngả".
Thấy trời đã tối mịt, nàng vội vàng thu dọn mọi thứ vào không gian, ngay cả khối bột cũng được che bằng vải rồi gác thêm mấy cành cây lớn lên trên. Tô Hạ thầm nghĩ, nếu có thể tự xây được một căn nhà thì tốt, nàng sẽ không phải lần nào cũng thu thu dọn dọn thế này. Nàng ra vũng nước thay thùng khác, đến cả bẫy săn cũng chẳng còn sức mà đi xem, cứ thế kéo cái thân rã rời về nơi trú ẩn. Nàng cất cả nồi canh đậu vào không gian, dập tắt hai đống lửa, chỉ để lại một đống âm ỉ cháy rồi lăn ra ngủ.
Thật kỳ lạ, nàng mệt rã rời cả ngày nên đêm nay ngủ ngon đến lạ thường, thậm chí quên cả dậy thay thùng nước. Ánh sáng len qua khe hở rọi lên mí mắt, Tô Hạ cố gượng dậy mở mắt ra, phát hiện trời đã sáng rõ! Nàng mở cửa nơi trú ẩn, đi tới vũng nước thay thùng, tình cờ phát hiện ở đó có thêm vài dấu chân dã thú. Tô Hạ thầm kinh hãi, đêm qua nàng chẳng hề nghe thấy động tĩnh gì. May mà có nơi trú ẩn, nếu không bị thú ăn thịt lúc nào chẳng biết.
Nàng húp một bát cháo, luộc thêm hai mươi quả trứng gà, ăn một quả còn lại cất vào không gian. Nàng rót canh đậu đỏ và đậu xanh vào hũ đất, mỗi loại một hũ chừng hai mươi cân, đủ cho nàng uống lâu ngày. Sau đó nàng bắt đầu làm kê rang, bột mì rang và gạo rang.
Vì còn chuẩn bị nhiều loại thức ăn khác nên nàng mỗi thứ chỉ rang khoảng ba mươi cân, dù vậy cũng tốn không ít thời gian. Ba cái nồi cùng đỏ lửa, hương thơm tỏa ra ngào ngạt quanh người nàng. Tô Hạ nghĩ bụng, may mà mình đang ở rừng sâu, tuy có thu hút dã thú nhưng nàng chẳng sợ. Nếu ở thôn Hòa Miêu, chắc chắn đã bị người ta vây xem rồi. Đôi khi con người còn đáng sợ hơn cả dã thú.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


