Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thiên Tai Làm Ruộng: Đỡ Ta Dậy Ta Còn Có Thể Trồng Trọt Chương 12:

Cài Đặt

Chương 12:

Ngoại trừ giai đoạn đầu của tận thế, mấy năm sau Tuệ Hòa đã sống rất sung túc nhờ vào kỹ năng kiếm chác của mình.

Lúc này cô bất giác nói: “Từ tiết kiệm đến xa hoa dễ dàng, từ xa hoa về tiết kiệm thì khó nha!”

Tuệ Hòa treo túi vải đựng thức ăn và túi nước lên cây vì sợ dính bẩn.

Lúc leo lên đến đỉnh núi, mặt trời đã lên cao, nhìn dãy núi trùng điệp uốn lượn, Tuệ Hòa cảm thấy tâm hồn thư thái dễ chịu.

Tâm trạng này không kéo dài được bao lâu, Tuệ Hòa không quên mục đích của mình hôm nay.

Nghỉ ngơi một chút trên đỉnh núi, sau khi ăn nửa cái bánh bột ngộ thì cô bắt đầu đi xuống núi.

Trên đường đi, cô phát hiện ra vài cây anh đào và cây sơn trà đã chín.

Kích thước sơn trà không lớn, vàng rực, dưới đất đã rụng đầy một lớp, cỏ cây gần cây ăn quả cũng khá ít, xem ra là điểm thu hoạch cố định.

Tuệ Hòa không khách sáo hái đầy một giỏ trái cây, may mà cô đã mang theo giỏ, nếu không thì phải đan tại chỗ.

Mặc dù có thể lấy nguyên liệu tại chỗ, nhưng giỏ được đan bằng cỏ xanh tuy đan nhanh nhưng cũng nhanh hỏng, khả năng chịu lực và độ bền không cao, chỉ có thể dùng tạm.

Giỏ được đan bằng cỏ khô thì nhẹ, độ bền và khả năng chịu lực đều rất tốt, nhưng lại tốn thời gian, có những nghệ nhân đan giỏ bằng cỏ khô có thể dùng được ba năm rưỡi.

Tuệ Hòa tự nhận tay nghề của mình không tệ, dù sao điều kiện sống cũng vậy, người nông thôn có thể tự tay làm được thì tuyệt đối sẽ không bỏ tiền ra mua.

Ở sườn núi có một khu rừng thông, quả thông không có hạt, nhưng nơi có lớp lá thông phủ dày đặc rất thích hợp cho nấm mọc.

Mang theo giỏ trái cây đầy ắp trở về căn nhà nhỏ, Tuệ Hòa cứ tưởng trưa nay phải ăn cơm bên ngoài, không ngờ một chuyến đi lại nhanh hơn dự kiến.

Phải nhờ vào cái thể chất của nguyên chủ, hai vợ chồng mới không dám để nguyên chủ một mình ở nhà. Một là sợ va vào đâu, hai là sợ nguyên chủ chạy lung tung.

Mang theo cô ấy sẽ ảnh hưởng đến việc thu hoạch, nhưng vợ chồng họ thà vất vả hơn vài ngày, ăn ít đi một chút cũng không muốn mạo hiểm.

Đến khi nguyên chủ biết chạy nhảy, họ cũng luôn mang theo vào rừng hái lượm, nên khả năng đi bộ rất tốt.

Tuệ Hòa đun một ấm nước nóng, đổ một bát nước ra, xé nhỏ những chiếc bánh bột ngô còn lại rồi dùng đũa khuấy đều, sau đó đợi cho bánh nở ra.

Phần nước nóng còn lại cô dùng để lau mặt và phần thân trên bằng khăn. Người từng làm việc đồng áng đều biết, sau một buổi sáng lên núi xuống đồng, bụi bẩn và cỏ rác trộn lẫn với mồ hôi, khiến cơ thể trở nên dính nhớp khó chịu.

Trước khi tận thế xảy ra, vào mùa gặt, Tuệ Hòa thường đi làm thuê để kiếm thêm thu nhập, đồng thời tạo mối quan hệ tốt đẹp với mọi người trong làng.

Khi còn nhỏ, cô đã biết nhổ mạ, giúp đỡ trông trẻ con trong làng, đến mùa gặt thì giúp người lớn chuyển lúa, lớn hơn một chút thì có thể theo chân mọi người đi cấy lúa và tuốt lúa.

Người ta thương cảm cho cô bé gái sống khó khăn, ngoài việc cho cô ăn uống, họ còn may quần áo và dạy cô một số kỹ năng sống.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc