Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thiên Tai Ập Đến, Tận Thế Không Phải Trò Đùa Chương 3

Cài Đặt

Chương 3

Chỉ ngần ấy những ưu điểm vượt trội cũng đủ để đưa Hà Chu trở thành tâm điểm chú ý, là nhân vật làm mưa làm gió trên khắp các diễn đàn của trường. Thậm chí, có những bài thảo luận về anh kéo dài đến cả ngàn bình luận, xếp chồng lên nhau như những tòa tháp ảo không thấy đỉnh.

Cảm ơn cậu.

Khương Vũ siết nhẹ cuốn sổ vẽ trong lòng, khẽ khàng nói lời cảm ơn.

Không có gì. Tiện đường tôi cũng đang tìm chỗ ngồi thôi.

Giọng nói của anh trầm thấp, vang lên từ tính. Ánh mắt anh lướt qua người cô, hướng cái nhìn ra phía sau lưng cô đầy chủ đích.

À...

Nhận ra Hà Chu đang tìm ghế trống, Khương Vũ cũng không dám đứng chắn đường, cô vội vàng nghiêng người lách qua, tiếp tục rảo bước về phía bạn mình.

Ngồi bên cạnh Giang Yến Yến lúc này là một nam sinh, chính là người bạn thanh mai trúc mã của cô ấy, Lục Trạch Xuyên, hiện đang theo học tại Học viện Thể thao. Chẳng trách Hà Chu lại đi về hướng này, hóa ra là đến tìm Lục Trạch Xuyên.

Tiểu Vũ, lát nữa người trong mộng của tôi sắp lên sân rồi đó, cậu nhớ phải cổ vũ cho thật nhiệt tình vào nha!

Giang Yến Yến hào hứng nhét vào tay Khương Vũ một chiếc quạt nhựa cổ vũ loại nhỏ, chỉ cần lắc nhẹ cổ tay đã phát ra những tiếng kêu loạt soạt vui tai.

Ừ.

Khương Vũ đáp nhẹ, nhưng cô không nói ra sự thật rằng mình đến đây chủ yếu là để vẽ ký họa. Trong hoàn cảnh náo nhiệt thế này, nếu thừa nhận mang giấy bút đi vẽ vời thì rất dễ bị người ta gán cho cái mác làm màu hay giả tạo. Nhưng kỳ thực, cô chỉ đơn giản là duy trì thói quen ấy mà thôi. Một thói quen đã ăn sâu vào máu thịt trong những tháng ngày cô độc chỉ có cây bút chì và trang giấy trắng làm bạn.

Chẳng bao lâu sau, Khương Vũ bỗng cảm thấy có chút kỳ lạ. Hà Chu vậy mà lại chọn ngồi ngay cạnh nhóm của họ. Hơn nữa, vị trí anh chọn lại là hàng ghế khán giả chứ không phải khu vực chuẩn bị thi đấu.

Cậu không ra sân à?

Vốn tính nghĩ gì hỏi nấy, cô buột miệng thắc mắc.

Hà Chu hơi nghiêng đầu, ánh mắt anh chạm phải đôi mắt tròn xoe đang mở to đầy tò mò của cô gái nhỏ bên cạnh. Tuy nhiên, Hà Chu chưa kịp mở lời thì người ngồi kế bên đã nhanh nhảu cướp lời giải thích, đó chính là Lục Trạch Xuyên.

Chẳng là huấn luyện viên bọn tôi bảo rằng đây chỉ là trận giao hữu nội bộ trong trường, sợ bọn tôi mà ra sân thì sẽ tàn sát đối thủ quá đà, làm rạn nứt tình cảm ban giao giữa các khoa đấy mà. Hề hề.

Nghe đến đây, ánh mắt Khương Vũ khẽ tối sầm lại. Xem như chuyến đi này công cốc rồi. Biết thế cô cứ ở lì trong ký túc xá mà vẽ tranh tĩnh vật còn hơn.

Trận bóng rổ này do nhà trường tự đứng ra tổ chức, tuy chất lượng chuyên môn không quá cao, nhưng bù lại thì... nhan sắc cầu thủ lại cực phẩm. Ai mà tin được đám đông này thực sự đến đây chỉ để thưởng thức kỹ thuật bóng rổ chứ? Nhìn đám nữ sinh chiếm đóng quá nửa khán đài kia mà xem, tiếng hò reo cổ vũ sôi động đến mức tưởng chừng muốn thổi bay cả mái vòm nhà thi đấu.

Không biết có phải do la hét quá hăng say hay không mà từ phía sau lưng Khương Vũ bỗng vang lên một tràng ho khan dữ dội, âm thanh ấy lọt thỏm giữa không gian náo nhiệt lại càng trở nên chói tai lạ thường.

Khương Vũ thoáng chột dạ, trong đầu lập tức hiện lên những bản tin thời sự cảnh báo về đợt cúm mùa gần đây. Cô luống cuống lục tìm trong túi xách, lấy ra chiếc khẩu trang và đeo vào theo phản xạ tự nhiên.

Từ nhỏ, cơ địa của cô đã rất yếu ớt và dễ bị lây nhiễm các bệnh đường hô hấp. Tuy rằng sau cuộc đại phẫu thuật hồi tốt nghiệp cấp ba, sức khỏe đã được cải thiện đáng kể, nhưng những thói quen phòng bệnh từ bé đâu dễ gì bỏ được một sớm một chiều. Ví như cô có chút tính cách tiểu thư, cực kỳ lười vận động, nếu có thể nằm thì tuyệt đối sẽ không bao giờ chịu ngồi...

Hà Chu tinh ý nhận ra hành động nhỏ của người bên cạnh, bất giác quay sang nhìn cô thêm một lần nữa. Gương mặt nhỏ nhắn của cô giờ đây chỉ còn lộ ra một nửa sau lớp khẩu trang, khiến cho đôi mắt to tròn long lanh kia lại càng thêm phần nổi bật và thu hút ánh nhìn.

Ngồi ngay cạnh đó, Giang Yến Yến thấy bạn mình đeo khẩu trang thì sực nhớ ra điều gì:

Dạo này đúng là đang có đợt dịch cúm hoành hành thật đấy. Tuần trước tôi đi xe buýt vào trung tâm thành phố, nghe mấy cô bác kháo nhau là bệnh viện trung tâm đã chật kín người rồi.

Sao kỳ vậy? Bây giờ đâu phải mùa cao điểm của cúm đâu mà?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc