Tất cả lũ xác sống lập tức đổ dồn về phía cô, tụ tập dưới gốc cây, ngẩng cổ nhìn chăm chăm lên trên.
“Grừ... khặc...”
“Khừ... hộc hộc...”
Chúng cố gắng phát ra âm thanh nhưng chỉ toàn tiếng gầm gừ méo mó, như thể giận dữ đến cực điểm nhưng lại hoàn toàn bất lực.
Lâm Gia và Hạ Chu đều cầm sẵn vũ khí, chọn đúng thời điểm thích hợp lặng lẽ leo xuống cây. Cả hai nhanh chóng áp sát, nhắm chuẩn đầu hai con rồi ra tay, một đòn kết liễu.
Đến khi ba con còn lại kịp nhận ra có chuyện, hai người đã nhanh chóng trở lại trên cây.
Tim Lâm Gia đập thình thịch, khác xa với tưởng tượng lúc ban đầu. Khi mũi nhọn ba cạnh cắm phập vào đầu con xác sống, tay cô run lên không kiểm soát nổi.
Bọn xác sống vẫn tiếp tục đi vòng vòng quanh gốc cây, hết ngửi bên này lại sục sạo bên kia, nhưng cuối cùng vẫn quay về... nhìn chằm chằm vào Khương Vũ trên cây, nước dãi ròng ròng.
Cái chết của đồng loại dường như chẳng khiến chúng mảy may bận tâm.
Lâm Gia và Hạ Chu liếc mắt nhìn nhau. Lần nữa, cả hai trượt xuống, bước chân nhẹ nhàng nhưng rất nhanh.
Lần này, mũi thương của Lâm Gia lại một lần nữa cắm gọn vào đầu con xác sống, chỉ phát ra tiếng “phụt” nhỏ, rồi nó đổ sụp xuống nền.
Cô đang rút vũ khí ra thì bất ngờ một con còn lại quay đầu lại. Hốc mắt trống rỗng không có tròng trắng nhưng ánh nhìn thì lạnh buốt như gắn chặt vào người cô.
Lâm Gia cứng đờ, cả người lạnh toát, tay chân như đông cứng lại.
Từ trên cây, Khương Vũ lập tức nhận ra tình hình không ổn. Hạ Chu vừa mới xử lý xong con cuối cùng, đang rút dao quay lại.
Mọi thứ chỉ diễn ra trong tích tắc.
Khương Vũ không kịp suy nghĩ nhiều, liền ném thẳng điện thoại xuống.
“Bốp!”
Chiếc điện thoại đập trúng đầu con xác sống đang rình rập Lâm Gia, khiến nó chao đảo. Cú đánh bất ngờ khiến nó lảo đảo đứng yên một lúc.
Ngay lập tức, Hạ Chu từ phía sau tiến đến, dứt khoát cho nó một nhát chí mạng.
Xác vừa đổ xuống, anh tiện tay nhặt lại điện thoại, ngẩng đầu gọi: “Xuống đi.”
Khương Vũ vẫn đang ôm chặt lấy thân cây. Lúc leo lên thì dễ, giờ lại thấy xuống là cả một thử thách.
Hạ Chu không thúc giục, chỉ ngẩng nhìn cô nhắc nhở: “Bám thân cây mà trượt xuống, hoặc cứ nhảy thẳng xuống, tôi đỡ.”
“...Tôi tự làm được.”
Khương Vũ lo nếu mình rơi trúng sẽ đè gãy Hạ Chu mất.
Cô ôm lấy thân cây, từ từ tụt xuống, nhưng không rõ là do sai tư thế hay sai điểm tì, lòng bàn tay rát lên đau buốt.
Hạ Chu liếc nhìn một cái rồi bảo: “Lẽ ra phải dùng lực chân là chính, đừng trượt bằng tay. Tay không bị trầy chứ?”
Khương Vũ xoa xoa lòng bàn tay: “Hình như không.”
“Nhanh lên, hai người kia!”
Lâm Gia từ bên kia gọi với, rồi lao thẳng về phía trạm giao hàng.
“Trên tầng hai là phòng bi-a, bên trong có cầu thang nối ra các cửa hàng khác.” Hạ Chu tỏ ra rất thạo địa hình nơi này.
Anh không vội lục tìm đồ, mà cầm đèn pin đi thẳng lên tầng hai, kiểm tra kỹ càng xem còn sót lại xác sống nào không.
Khương Vũ bám sát phía sau, tay vẫn cầm điện thoại cẩn trọng từng bước. Đây là lần đầu tiên cô lên tầng hai của khu này, và vừa nhìn đã thấy đúng như lời Hạ Chu nói: các cửa hàng tầng dưới đều thông qua tầng hai.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
